Chương 94: Hiền phi uống say
Beta: Sutháiphi
Thời điểm ở phủ thái tử phát sinh ra mấy chuyện kia. Kim lương nhân vì sao có thai lại bị giam cầm, còn có hắc miêu hung hăng ở Dao Hoa các, Tương Như Nhân đều nhớ được. Vì thế Tương Như Nhân ôn hòa cười nhìn Diệp tiểu nghi "Khi nào thì không thấy? Còn nhớ rõ không?"
Diệp tiểu nghi nghĩ nghĩ, hướng về phía Tương Như Nhân cười có chút ngượng ngùng "Là chuyện lúc thiếp thân năm tuổi a, nhớ được khá rõ ràng. Là đại ca mua con mèo đó về cho thiếp thân vào mùa hè, nuôi được hai tháng lại không thấy nó đâu nữa. Nó thật sự rất xinh đẹp, một thân đen tuyền. Tới bây giờ thiếp thân vẫn còn nhớ rất rõ."
Tương Như Nhân nhìn lướt qua Diệp thục dung, đã thấy vẻ mặt nàng tái nhợt đi vài phần, tựa hồ đối với lời Diệp tiểu nghi nói có điều kiêng kị, vội vàng quay mặt đi cúi đầu, che giấu đáy mắt có chút hoảng loạn.
Chuyện mười một năm trước, quả thật quá xa. Tương Như Nhân khi đó vừa vào phủ không bao lâu.
Lúc ấy đối với hắc miêu nàng cũng cực kì có ấn tượng. Một bộ dáng kiêu căng nhìn thế nào cũng không ra mèo hoang. Mà sau đó lại bị độc chết một cách ly kỳ, trở thành chuyện ngoài ý muốn dọa người, không giải quyết được gì. Hiện tại nghe được Diệp tiểu nghi nói thế, không khỏi nghĩ nhiều thêm vài phần.
Nói cả buổi, Tương Như Nhân mở miệng "Con mèo kia thật đúng là đáng tiếc." Đáng tiếc hiện tại dù muốn tìm bằng chứng gì đó, mèo kia cũng đã hóa thành bộ xương."
Một chuyến ra ngoài này của Diệp thục dung là xuất môn bất lợi, đầu tiên là bị mèo cào, lại còn gặp đường muội của mình nói như vậy, vốn đang chột dạ, nghe Hiền phi nói một câu đáng tiếc, sắc mặt càng là khó coi.
Không bao lâu Nghiêm chiêu nghi tới đây, thấy nhiều người như vậy, hỏi qua nguyên do. Sau đó vẫn hướng Diệp thục dung nói xin lỗi, nào là do mèo Đại công chúa gây chuyện, nào là chuyện vô ý đáng tiếc.
Bởi vì sự xuất hiện của Diệp tiểu nghi, tâm tình muốn truy cứu trách nhiệm của Diệp thục dung cũng phai nhạt. Nàng không phải vừa chột dạ vừa bị thương sao, thế là vội vã dắt một đám người hồi Di Nhạc cung.
Cũng là Bình Ninh lớn mật, hướng về phía lưng Diệp thục dung làm cái mặt quỷ. Khi bắt gặp ánh mắt Tương Như Nhân nhìn qua thì nhanh cúi đầu sờ con mèo trong lòng Đại công chúa.
Tương Như Nhân nhìn Giang tần theo sát phía sau Diệp thục dung, từ đầu tới cuối đều không nói gì, nỗ lực giảm thấp cảm giác tồn tại của một phi tần. Khó trách Hạ tần luôn lo lắng cho nàng. Trong chốn thâm cung này, tính tình Giang tần như vậy dễ bị xem thường.
Sau khi nói lời từ biệt với Nghiêm chiêu nghi, Tương Như Nhân mang theo Bình Ninh hồi Chiêu Dương cung. Lúc này Dung nhi cũng vừa từ Thái học viện trở về. Tương Như Nhân gọi cả hai vào trong phòng, nhìn thoáng qua Bình Ninh, lại nhìn Dung nhi "Qua vài ngày mẫu phi sẽ theo phụ hoàng các ngươi đi tuần."
Nói xong Tương Như Nhân liền lẳng lặng nhìn bọn họ.
Dung nhi ngẩng đầu "Mẫu phi ngài yên tâm. Ta cùng tỷ tỷ sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân."
Bình luận