Chương 88: Năm thứ ba tân hoàng khai hỏa
Beta: Sutháiphi
Bị thái hậu nói trúng tâm tư, trên mặt hoàng hậu càng xấu hổ "Mẫu hậu nói phải, là do thần thiếp suy nghĩ nông cạn".
Thái hậu nhìn qua khuôn mặt nàng còn trẻ. "Ngươi cùng hoàng thượng đã mười mấy năm phu thê. Tình cảm đương nhiên khác biệt." Hiện giờ Đại Thiên mưa thuận gió hòa, trong hậu cung an ổn qua ngày. Ngồi ở vị trí như vậy, có những việc nên nhìn thoáng đi nếu không với thời gian dài như thế, thì vừa tra tấn người vừa tra tấn mình.
Cái gì có thể nói thái hậu đã nói, có chút chuyện cũng không thể nói quá rõ ràng, tránh làm mất thể diện của hoàng hậu.
Rời khỏi Thọ Hòa cung, Triệu Nhị ngẩng đầu nhìn bầu trời âm u, lại là tháng mười hai. Gần như cười trào phúng, mười mấy năm phu thê? Hoàng thượng và Hiền phi cũng không phải có tám năm tình cảm sao? Mười mấy năm tình cảm của nàng vẫn là đấu không lại.
Thái hậu nương nương nói không sai, qua một năm nữa là tuyển tú. Thời gian trôi qua, già đi là không thể tránh, một đám tân tú tiến vào, sủng ái của Chiêu Dương cung kia biết còn có thể duy trì hay không...
Mùng tám tháng chạp, trong cung phân cháo đi các cung.
Sáng sớm tại Chiêu Dương cung Bình Ninh đã lôi kéo đệ đệ đến phòng Tương Như Nhân. Trời vừa sáng Tương Như Nhân đang hầu hạ hoàng thượng đi tế tổ trở về thay y phục để vào triều, vừa mở cửa đã thấy hai hài tử an vị trên ghế, mỗi người nhìn một chén cháo mồng tám tháng chạp.
"Sao hôm nay dậy sớm vậy?" Bình Ninh và Dung nhi thỉnh an hoàng thượng sau đó ngồi xuống. Thanh Đông bưng thêm cháo và điểm tâm sáng lên.
Bình Ninh cầm thìa lên thổi phù phù. "Hôm nay là mồng tám tháng chạp, nhi thần muốn cùng phụ hoàng ăn sáng."
Tô Khiêm Dương nhìn con bé vội ăn cười hỏi, "Vì sao lại là hôm nay?"
Bình Ninh buông thìa giải thích "Lão sư nói hằng năm mồng tám tháng chạp sau hiến tế còn có cháo mồng tám tháng chạp tặng cho thân bằng quyến hữu. Trong cung thì ban cho đại thần, cung nữ. Sau đó là cả nhà cùng nhau ăn."
Chắc là mấy ngày trước ở Thái học viện lão sư giải thích cho các nàng về ngày mồng tám tháng chạp.
Sau đó, Bình Ninh nhìn bát của hắn. "Phụ hoàng đừng ăn hết, chừa hai muỗng, lưu lại sang năm ăn."
Dung nhi ở bên cạnh khẽ huých nàng một chút, nhẹ giọng nhắc nhở, "Là hàng năm có thừa." Bình Ninh vội sửa lời "Nhi thần nói nhầm, là hàng năm có thừa!"
Tô Khiêm Dương nở nụ cười, ăn hơn nửa chén cháo, buông thìa trêu nàng "Có phải trẫm còn phải cho ngươi hồng bao hay không?"
Bình Ninh nghiêng đầu suy nghĩ "Cái này lão sư chưa nói. Có điều nếu phụ hoàng muốn ban cho nhi thần, trước tiên nhi thần tạ ơn phụ hoàng." Dứt lời, đứng dậy đi đến trước mặt Tô Khiêm Dương hành lễ, ngẩng đầu cười, tiểu quỷ.
Hiện giờ trên người hắn không có gì để ban cho, nhưng kim khẩu nhất khai, thế nào cũng phải tỏ vẻ một chút. Tô Khiêm Dương đưa tay sờ tới eo lưng, lấy khối ngọc bội đưa cho nàng thì bị Tương Như Nhân đưa tay cản lại "Phụ hoàng ngươi cùng ngươi ăn sáng ở đây đã là phần quà ban cho tốt nhất rồi."
Bình luận