🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 86: Đông Thi bắt chước

   Bình Ninh lần này xem như bị giáo huấn khóc sướt mướt, Tương Như Nhân lại an ủi. Cuối cùng là mong muốn học cưỡi ngựa này dẹp đi. Bây giờ mới cảm thấy lời mẫu phi nói đều rất đúng.

   Dỗ Bình Ninh ngủ xong, vẫn đang là buổi chiều, Tương Như Nhân tưởng hoàng thượng đưa Bình Ninh về xong sẽ đi. Nhưng không ngờ hắn cũng dựa vào giường kia nhắm mắt nghỉ ngơi.

   Tương Như Nhân nhận lấy chăn từ trong tay Thanh Đông, mở ra đắp lên cho hắn. Vừa mới phủ lên người, Tô Khiêm Dương liền đã mở mắt, Tương Như Nhân thuận thế ngồi xuống "Hoàng thượng nếu mệt thì ngủ một chút đi. Đến canh giờ thần thiếp sẽ gọi ngài."

   Tô Khiêm Dương để nàng cũng dựa vào, thấy nàng nhíu mày, cười khẽ "Thế nào, còn lo lắng chuyện Bình Ninh sao?" Tương Như Nhân gật đầu, cũng không phủ nhận "Cũng không có gì. Nếu nàng lại như thế thì kiên trì giáo huấn để nàng tỉnh ngộ." Nhưng có một số việc, chờ hối hận rồi quay đầu thì không còn là như ban đầu.

   Tô Khiêm Dương ôm lấy Tương Như Nhân "Nàng thông minh, lần sau gặp chuyện như vậy sẽ biết cân nhắc mà làm."

   Đối với việc dạy dỗ đứa nhỏ, không thể luôn ngăn cấm không cho nàng đi làm, như thế càng khiến bọn họ muốn ngược lại. Ngươi buông tay để nàng làm, gặp chuyện rồi tự nhiên sẽ ghi nhớ, lần sau lặp lại chuyện tương tự, nàng sẽ ngẫm lại trước xem có nên làm hay không.

   Tương Như Nhân cũng biết đứa nhỏ luôn phải lớn lên, phải va chạm mọi thứ. Hồi còn nhỏ không từng vấp ngã không có bài học, lớn lên sẽ có thiệt thòi "Quá kiêu căng cũng không tốt."

   Tô Khiêm Dương nhéo nhéo tay nàng "Có cái gì không tốt ? Lấy được công chúa hoàng gia là phúc phận của bọn họ."

   Người làm phụ thân đều cảm thấy khuê nữ của mình là tốt nhất, người đứng đầu thiên hạ này cũng không ngoại lệ. Ở trong mắt Tô Khiêm Dương, ai lấy được mấy nữ nhi của hắn đều là đỉnh đại phúc khí, ai dám ghét bỏ?"

   Tương Như Nhân trừng mắt liếc hắn một cái "Vâng, chính là có phụ hoàng như ngài làm chỗ dựa nên đến lời của thần thiếp nàng cũng không nghe." Nàng cũng coi như đã nhìn ra, mấy công chúa kiêu căng như vậy cũng không phải vô lý. Tiên hoàng đối với các nàng đều cực kì sủng ái, trong hoàng cung muốn cái gì có cái đó, mặc dù là đã gả cho người nhưng cũng phải dựa theo ý của các nàng.

   Tô Khiêm Dương không thể phủ nhận "Chiều chuộng nữ nhi một chút có gì không tốt. "

   Tương Như Nhân nói chuyện với hắn không thông, hừ một tiếng quay mặt đi. Phía sau lưng truyền đến tiếng cười của Tô Khiêm Dương "Nhìn bộ dáng này, xem ra Bình Ninh khá là giống nàng ."

   "Thần thiếp hồi nhỏ nào có như vậy!" Tương Như Nhân quay đầu phản bác. Tô Khiêm Dương nổi lên hứng thú, nhướng mày "Ồ! Vậy Nhân Nhân lúc nhỏ là như thế nào?"

   Tương Như Nhân mỗi lần nghe hắn gọi bản thân như vậy thì có chút không thoải, ho nhẹ một tiếng "Lúc thần thiếp lớn như nàng, đã phải học nhiều hơn so với ca ca."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...