Chương 77: Nàng không chịu nổi
Beta: Sutháiphi
Tô Khiêm Dương theo hoàng thượng đến nơi giam giữ Định vương. Ngoài cửa phòng có binh sĩ đứng gác, thấy hoàng thượng đến thì mở cửa cho họ đi vào. Trong phòng ánh sáng lờ mờ, Tô Khiêm Trạch ngồi ở trên giường, trên tay và chân đều có xiềng xích sắt.
Hắn tựa hồ không hề để ý gì tới người tiến vào, chỉ miễn cưỡng ngẩng đầu nhìn thoáng qua, ánh mắt đảo qua người Tô Khiêm Dương, tiếp theo quay về nhìn giường, vẻ mặt lãnh đạm.
Hoàng thượng nhìn nhi tử này, trong mắt chỉ còn lại đau lòng và thất vọng. "Ngươi không biết ngươi đã làm những gì!" Lúc nhỏ đã bất hảo không quản được, nhưng cũng thôi, hoàng tử không phải đều có sự kiêu ngạo sao. Càng lớn lại càng không trầm ổn, chuyện với Lục thế tử phi rồi lại dây dưa với thanh quan phường để bị đồn khắp thành Lâm An, nay còn làm ra chuyện đại nghịch bất đạo như vậy.
Tô Khiêm Trạch nghe, cúi đầu nhìn xiềng xích trên tay, bất cần nói "Được làm vua, thua làm giặc. Mặc cho xử trí".
Hoàng thượng giận quá hóa cười "Tốt, tốt. Mẫu phi ngươi vì cầu xin trẫm tha cho cái mạng của ngươi, mà tự nguyện đi Nam Sơn tự làm bạn với thanh đèn, vĩnh viễn không quay về cung. Định vương phi vì cầu tình cho ngươi vẫn còn quỳ ngoài cửa cung. Người thì hay rồi! Trẫm thật sự là nuôi được một hảo nhi tử, hảo nhi tử."
Lúc nhắc đến Định vương phi, ánh mắt Tô Khiêm Trạch khẽ giật mình, cuối cùng cũng chỉ giơ tay lên "Xem như ta có lỗi với các nàng. Không nên sanh ra nhi tử như ta, không nên gả cho trượng phu như ta."
Hoàng thượng tức giận công tâm, ngực một trận đau buốt. Tô Khiêm Dương vội đỡ lấy. Đối với tình huống như vậy, Tô Khiêm Trạch cũng không buồn liếc mắt nhìn qua.
Tô Khiêm Dương đỡ hoàng thượng ra ngoài giao cho thái giám hầu hạ. "Phụ hoàng, người ở đây nghỉ ngơi một chút, nhi thần vào nói chuyện với tam đệ".
Bất luận là đối với hoàng thượng hay Tô Khiêm Dương, Tô Khiêm Trạch đều là dáng vẻ xa cách. Tô Khiêm Dương đi đến cạnh bàn ngồi xuống đối diện hắn, giọng bình thản "Ngươi cũng biết phụ hoàng không muốn giết chết ngươi. Chọc giận phụ hoàng đối với vương phủ không có gì tốt. Ngươi nên nghĩ đến những người còn sống trong Định vương phủ"
"Bản vương được cái gì tốt" Tay khẽ động, xiềng xích phát ra tiếng động, Tô Khiêm Trạch quay đầu nhìn hắn, khóe miệng nhếch cười "Những thứ tốt nhất trên đời này đều là cho ngươi!"
"Tam đệ, ngươi không phải người như thế." Nửa ngày, Tô Khiêm Dương chậm rãi nhìn hắn nói.
"Ta đây là hạng người gì? Cùng là người của hoàng tộc, cho rằng toàn bộ thiên hạ này là của một mình đại ca ngươi?"
Những lời này coi như là giải thích cho động cơ mưu phản của hắn. Tô Khiêm Dương ngẩn ra. Hai mươi mấy năm qua đều không để ý, nay bỗng nhiên lại nói có hứng thú với ngôi vị hoàng đế, đố kị với hắn thân là thái tử tương lai kế thừa ngai vị, có được nhiều thứ.
Thái tử không thể nào tin được, ngoài vị trí này, có lẽ hắn còn có động cơ khác để mưu phản. Tô Khiêm Dương nhìn theo mặt hắn, cười " Thì ra là ngươi muốn những thứ này!"
Bình luận