Chương 74: Quỷ linh tinh Bình Ninh
Beta: Sutháiphi
Mấy ngày kế tiếp, Tương Như Nhân vẫn theo hắn đi xem xét mấy thôn xóm quanh vài trấn nhỏ, ngủ thì ở trên trấn.
Lần này xuất hành cũng chỉ có vài người như vậy, mấy tên thị vệ theo Tô Khiêm Dương đều kiệm lời, vẻ mặt thì trăm năm như một. Đi cùng xe với Tương Như Nhân cũng không có bọn Thanh Đông, chỉ có thể nói chuyện với một mình Tô Khiêm Dương.
Buổi tối hai người cũng không phân gian phòng, Tương Như Nhân theo thái tử ngủ ở chủ phòng. Mấy ngày nay tâm tình của Thanh Đông cùng Tử Hạ cũng rất tốt. Tương Như Nhân biết các nàng là đang vui vẻ chuyện gì. Một phần sủng ái như vầy, người khác cũng chưa từng có.
Tương Như Nhân cũng nói không rõ, chỉ cảm thấy những ngày này thái tử hình như cùng nàng thân cận hơn một ít. Có lẽ vì ở đây chỉ có hai người bọn họ, cũng có lẽ vì nơi rừng núi non xanh khiến cả hai đều tương đối thả lỏng. Chẳng còn đại viện tường cao, chuyện phải nghĩ ít đi tâm tình tự nhiên tốt hơn hẳn.
Lúc ban đầu nàng còn có chút không được tự nhiên. Nhưng qua vài ngày xem thái tử cũng chẳng thấy có gì, nàng cũng bỏ qua, chậm rãi hòa hợp.
Lúc trở về thành Lâm An là đã cách lúc xuất phát mười ngày. Tương Như Nhân không nghĩ chuyến này đi lâu như vậy. Tương Như Nhân thấy có cái gì đó không được đúng cho lắm, nhưng trong chốc lát lại nghĩ không ra.
Tâm tình thả lỏng xong rồi, trên đường trở về nàng bắt đầu nghĩ đến hai đứa nhỏ.
Chỉ mấy ngày lại biến thành mười ngày, không biết bọn họ ở trong phủ trôi qua thế nào. Có khóc có nháo hay không? Nàng không có mặt, không biết có cùng nổi lên giận dỗi với ca ca, tỷ tỷ nổi lên xung đột hay không?
Về tới phủ thái tử, đi đến cửa Linh Lung các thấy bọn họ chơi ở trong sân, tâm tình lo lắng này mới hạ xuống.
Dung nhi thấy nàng trước, hô một tiếng nương. Bình Ninh ném quả cầu hoa nhỏ trong tay, vội vàng chạy về phía nàng.
Tương Như Nhân nhanh ngồi xổm xuống đón nàng nhào tới. Bình Ninh ôm cổ nàng kêu nương, dán trên gò má nàng lẩm bẩm "Thế nào bây giờ nương mới về?"
Dù sao cũng còn con nít, có hiểu chuyện đi nữa thì đối với Tương Như Nhân vẫn có nhớ nhung. Buổi tối ngày đầu tiên, Bình Ninh khóc náo loạn một trận xong, mấy người Tôn ma ma dỗ các nàng ngủ. Ngày thứ hai yên ổn. Đến ngày thứ ba, buổi tối trước khi ngủ hai người cùng khóc, khóc mệt thì ngủ.
Đến ngày thứ năm, cũng không biết là nghe được từ đâu, trước khi ngủ Bình Ninh lộ vẻ nước mắt, nắm lấy tay Dung nhi, nương không trở lại, tỷ tỷ ở cùng ngươi.
Hai người tay bắt chặt, thế nào cũng gỡ không ra, một bộ dáng khổ sở làm cho mấy người Tôn ma ma dở khóc dở cười, luôn hỏi chúng nô tỳ khi nào tiểu thư ngài trở về".
Nghe xong lời Hứa ma ma kể, Tương Như Nhân trong lòng chua xót, ôm lấy cả Bình Ninh cùng Dung nhi vào lòng, hôn mỗi bên một cái "Ngoan, nương đã về!".
Bình Ninh ngồi xuống bên cạnh nàng, hơi có tư thế nhắc nhở "Sau này không cần đi lâu như vậy nữa".
"Được" Tương Như Nhân đưa tay xoa bóp mặt nàng. Này ăn được ngủ được, thế nào còn mập ra. Cuối cùng nheo mắt nhìn nàng "Nương không ở nhà, ngươi đòi Tôn ma ma cho ăn thêm điểm tâm ngọt phải không?"
Bình luận