Chương 72: Mang theo nàng đi tuần
Tương Như Nhân chưa hề có chuẩn bị, hôm trước có nghe thái tử nhắc tới nhưng không để bụng. Nay tin tức vừa tới, nàng có chút bối rối.
Đi tuần bắt đầu ngay ngày mai, Tương Như Nhân đem sổ sách giao lại cho thái tử phi sau đó dựa theo thái tử phi phân phó giao lại cho hai người lớn tuổi nhất Tần lương nhân cùng Nghiêm lương nhân tạm quản.
Công việc trong phủ đã giao ra xong, quan trọng nhất vẫn là hai hài tử. Bình Ninh và Dung nhi mới lớn như vậy, nàng rời đi một ngày chẳng sao nhưng đi tuần là đến mấy ngày. Nếu quấy khóc nàng lại không có mặt, làm sao nàng có thể không lo lắng.
Chiều đến hai hài tử ngủ trưa dậy, Thanh Đông bưng điểm tâm đến cho bọn hắn. Tương Như Nhân nhìn hai người ngồi đối diện ăn, mở miệng gọi một tiếng Dung nhi,"Ngày mai nương sẽ đi ra ngoài".
Hai hài tử đều quay đầu lại đây, Bình Ninh hồ hởi hỏi "Đi đâu ạ?"
Tương Như Nhân đi đến cạnh bàn, lấy khăn tay lau khóe miệng cho nàng "Nương muốn cùng phụ vương ra ngoài đi tuần, có lẽ mất mấy ngày".
Dung nhi liếc nhìn tỷ tỷ "Có phải buổi tối nương sẽ không trở lại?"
Tương Như Nhân gật đầu, lâu nay một ngày cũng chưa từng rời khỏi, đi nhiều ngày như vậy nàng sợ bọn họ không đáp ứng. Ai ngờ Bình Ninh nghe vậy cũng gật đầu theo, hướng qua Dung nhi "Đệ đệ, ngươi đừng sợ. Buổi tối nương không về ta sẽ ngủ cùng ngươi."
Dung nhi lại nhìn Tương Như Nhân với vẻ mặt 'Ta làm việc ngươi yên tâm' nói "Nương cứ cùng phụ vương đi, ta sẽ chăm sóc tốt cho tỷ tỷ!"
". . . " Tương Như Nhân sững sờ ngay tại chỗ, nửa khắc cũng chưa kịp phản ứng lại.
Hứa ma ma bên cạnh nở nụ cười "Nương nường yên tâm, còn có chúng nô tỳ đây. Tam điện hạ cùng công chúa đều rất hiểu chuyện, ngài cứ thoải mái cùng thái tử điện hạ đi ra ngoài".
Tương Như Nhân nhìn bọn hắn lại im lặng ăn. Đây cũng là nàng dạy ăn không nói, ngủ không nói. Nhưng thế này nàng lại cảm thấy có chút mất mát.
Hai hài tử ở chung nên thời gian cận kề nàng cũng không nhiều. Mấy ngày nay bận bịu sự vụ trong phủ, Bình An cùng Dung nhi đều là tự mình chơi. Đợi nàng quay đầu lại xem, bọn họ đã độc lập hơn nhiều.
Rõ ràng mới không lâu còn ở trên giường quấn quít bắt nàng ôm mới được, hiện giờ đã có thể vẫy tay tiễn nàng đi vài ngày cũng không khóc nháo. Cảm giác mất mát của Tương Như Nhân càng nghĩ càng mạnh mẽ, hài tử nuôi lớn, hiện tại đã như vậy. Về sau quả nhiên không giữ được.
Buổi tối Tương Như Nhân ở trong sương phòng xem hai bọn họ ngủ. Bình Ninh dứt khoát muốn nằm cùng giường với Dung nhi. Sợ bọn họ kéo chăn sẽ bị cảm nên mỗi người một cái chăn riêng. Bình Ninh còn đưa tay ở phía dưới chăn sang nắm tay đệ đệ nằm bên cạnh, nổi lên phong phạm tỷ tỷ, một bên còn an ủi Tương Như Nhân "Nương, chúng ta ngủ đây, ngài đi thôi."
Tương Như Nhân dở khóc dở cười. Thời khắc mấu chốt lại chín chắn như vậy, nàng thế nào cũng cảm thấy giống như đang nằm mơ, sờ sờ đầu bọn họ "Ngủ đi, nương rất nhanh sẽ trở về!"
Bình luận