Chương 70: Nhân họa đắc phúc
Beta: Sutháiphi
Tương Như Nhân ngữ khí lạnh nhạt nhưng kiên định trong đó không thể nghi ngờ. Nhũ mẫu của Bình Ninh phạm sai, chăm sóc không tốt cho chủ tử. Đó tất nhiên là để chủ tử Linh Lung các là Tương Như Nhân đến xử phạt. Dù sao cũng không đợi đến lượt Diệp lương nhân nói chuyện.
Diệp lương nhân còn muốn nói gì đó nhưng nhất thời tìm không ra lý do thoái thác. Trong lòng nàng cũng rất rõ ràng, đây chủ yếu là gây sự, nhưng không ngờ Tương trắc phi có thể ở trước mặt thái tử phi cường ngạnh như vậy.
Tương Như Nhân thấy nàng không nói tiếng nào, tiện đà nhìn về phía thái tử phi. "Nương nương, Bình Ninh bị kinh sợ vừa ngủ. Thần thiếp sợ lát nữa nàng dậy không thấy thiếp lại hoảng sợ. Thần thiếp xin cáo lui trước."
Thái tử phi có thể nói cái gì, cũng không phải hạ nhân trong Linh Lung các làm bị thương Lệ Đồng, bôi chút dược lại tốt rồi.
Dù có khó chịu với Tương trắc phi cũng nên tìm một cái lí do tốt, lấy lí do như thế này đến trước mặt thái tử chẳng có chút giá trị gì.
Diệp lương nhân trở lại Lan Tâm uyển càng nghĩ càng giận. Nhìn nữ nhi cũng thấy chướng mắt. Nàng vất vả mang thai chín tháng mười ngày mong mỏi một nhi tử, kết quả lại sinh ra nữ nhi. Mắt thấy người trong phủ thái tử ngày càng nhiều, sau này vào cung lại là nhiều hơn nữa, cơ hội hoài thai hoàng tự của nàng sẽ càng thấp.
Đồng nhi hươ tay muốn nàng ôm, Diệp lương nhân nhìn vết thuốc bôi trên mặt nữ nhĩ, đưa tay ôm lấy bé. Đồng nhi thấy trên má không thoải mái muốn đưa tay chạm vào, Diệp lương nhân ngăn cản nàng, nhìn mấy hộp phấn bên kia, lại nghĩ ra chủ ý...
Đêm đó thái tử ngủ lại Dao Hoa các. Nửa đêm, Lan Tâm uyển phái người đến báo Lệ Đồng khóc liên tục, không dỗ được, trên mặt còn đỏ một mảng.
Thái tử phi phái người thỉnh thái y, Thái tử đứng dậy đi Lan Tâm uyển. Diệp lương nhân đang ôm nữ nhi, đã khóc thành lệ nhân.
Lệ Đồng cũng khóc không thôi, trên mặt vốn chỉ bị thương một vệt, hiện tại cả nửa bên mặt lại ửng đỏ. Miệng vết thương còn có chút lở, Lệ Đồng liên tục huơ tay muốn chạm vào.
Sau thái y đến, vội xem cho đứa nhỏ nhưng căn bản là Lệ Đồng không hợp tác. Nàng ở trong lòng Diệp lương nhân cựa quậy không để thái y bắt mạch. Thật khó khăn bắt được tay nàng, mạch tượng khá nhanh, khó mà phân biệt có gì khác biệt.
Thái tử phi nhìn mặt Đồng nhi, có chút kinh ngạc "Không phải thoa chút dược là tốt rồi, sao lại thành như vậy?"
Thái y ép buộc bắt mạch lưng đầy mồ hôi, kéo tay áo Đồng nhi xuống, đứng lên đáp. "Hẳn là mẫn cảm với cao dược, như vậy miệng vết thương sẽ không được tốt cho lắm"
Hài tử mới vài tháng tuổi, tăng thêm phụ thực* còn vô cùng cẩn thận xem ăn cái gì, sợ đứa nhỏ bị mẫn chứng. Các thái y cũng luôn rất chú ý, không ngờ Đồng nhi lại phản ứng dữ dội như vậy.
*Phụ thực: thức ăn có dược liệu trộn chung
Diệp lương nhân nghe nói mẫn cảm không thể dùng dược, miệng vết thương không thể khôi phục, lau nước mắt hỏi. "Thái y, nếu vết thương chậm lành, trên mặt đứa nhỏ có thể bị lưu lại sẹo hay không?"
Bình luận