🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 65: Rốt cuộc muốn cái gì?

Beta: Sutháiphi

   Bình thường cuối tuần mình off nhưng vì các bạn dễ thương quá, nghe mình than thở là xuất hiện liền nên mình bonus thêm chương nữa cho ngày chủ nhật nhé :*
tks các nàng nhiều vì đã đọc, đã cmt và like động viên mình :*
HueKhanh92_wattpad
---------------------------------------------------

   Tô Khiêm Dương bị con bé ồn ào như vậy, ngẩn người. Bình Ninh nhìn hắn,  lại hừ nói "Nương cũng không nhớ ngài, chúng ta đều không nhớ ngài"

   Đứa nhỏ một tuổi rưỡi, nói lời này xong còn vỗ tay hắn muốn cùng hắn phân rõ giới hạn.

   Tương Như Nhân ở bên cạnh nghe nàng nói, nâng cao âm lượng "Bình Ninh, không được vô lễ"

   Bình Ninh còn đang ở trong lòng Tô Khiêm Dương vẫy vùng, nghe được Tương Như Nhân cảnh cáo, thanh âm thấp một ít, lầm bầm nhấn mạnh ba chữ "Không để ý người", nói xong còn lén ngẩng lên nhìn qua Tương Như Nhân xem nàng có sinh khí không.

   "Phụ vương nơi nào không nhớ ngươi?" Tô Khiêm Dương đem con bé kéo trở về. Bình Ninh khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận nhìn hắn "Chính là không nhớ đến ta".

   Tô Khiêm Dương mỉm cười, muốn nói với nàng vài câu nhưng Bình Ninh khẳng định chắc nịch hắn không đến thăm nó, chính là không nhớ nó. Chính vì thế nó cũng không cần nhớ hắn, không cần để ý đến hắn.

   Tương Như Nhân lại lần nữa lên tiếng cảnh cáo. Bình Ninh ủy khuất tựa vào bên cạnh Tô Khiêm Dương, vẻ mặt đáng thương kêu "Kẻ lừa đảo!".

   Vẻ mặt kia cứ như một tiểu oán phụ. Tương Như Nhân vốn đang nghiêm nghị cũng nhịn không được bật cười.

   Tô Khiêm Dương bất đắc dĩ, đem hai tay nàng đang níu chặt y phục của mình cầm lấy. "Phụ vương lừa ngươi khi nào?"

   Bình Ninh lại nhất định quở trách hắn, "Không đến thăm ta, không nhớ ta, kẻ lừa đảo, không để ý ngài".

   Việc này nói ra, Tô Khiêm Dương cũng có chút đuối lý. Tháng tư tháng năm lo ứng phó với mấy người mới vào cửa coi như bận bịu. Hắn còn có thể nói được. Nhưng đi ra ngoài hai mươi mấy ngày trở về sau hắn lại đợi hai mươi mấy ngày nữa mới đến thăm hai đứa nhỏ, cái này không thể nào nói lại.

   Nhưng Tô Khiêm Dương cũng không thể nói là bản thân cố ý. Hắn làm như vậy là ý tưởng đột phát, muốn xem phản ứng của người ta.

   Chẳng qua phản ứng của người nào đó không thấy, trước hết lại để Bình Ninh quở trách.

  Khuyên can mãi mới dỗ được Bình Ninh, lại cùng Dung nhi nói mấy câu. Ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tương Như Nhân, Tô Khiêm Dương nắm lấy tay nữ nhi, thử hỏi một câu "Mấy ngày nay nương ngươi làm những gì?"

  Bình Ninh suy nghĩ một lát, đáp lại Tô Khiêm Dương, "Nương theo giúp chúng ta nha!"

   Đúng là nha đầu tốt, đáp án cũng chẳng rõ ràng gì. Dù sao đứa nhỏ mới bao lớn, muốn nàng nói ra cái gì cụ thể, sớm đã quên hết rồi.

Tô Khiêm Dương từ bỏ cách kia, đổi câu hỏi "Vài ngày nay nương ngươi có nhắc đến phụ thân không?"

   Bình Ninh còn đang suy nghĩ. Dung nhi trong lòng Tương Như Nhân đã với về trước nói "Có nói!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...