Chương 64: Tháng tư thêm người mới
Beta: Sutháiphi
Đại tuyết bay lả tả rơi đến đầu năm, xem như một năm nữa lại trôi qua. Mười hai tháng một, Bình Ninh và Dung nhi tròn một tuổi, lúc trước không tổ chức tiệc đầy tháng ủy khuất cho hai đứa nhỏ. Bây giờ làm yến tiệc một tuổi, trên dưới phủ thái tử phải tất bật một phen.
Hiện tại mới còn là đầu năm, dư vị tân niên còn sót lại, tuyết tan trong không khí mang theo chút lạnh, bên trong phủ thái tử thập phần náo nhiệt.
Đây cũng là Bình Ninh và Dung nhi lần đầu tiên xuất hiện trước mặt mọi người. Tương Như Nhân đặc biệt vì bọn họ chuẩn bị y phục giống nhau. Bình Ninh thì khoác thêm áo choàng, Dung nhi thì có thêm cái mũ.
Hai người ngồi một chỗ, trên mặt còn có nét tương tự vì song sinh, thân thể tròn trĩnh, thập phần đáng yêu.
Yến tiệc một tuổi náo nhiệt nhất là màn chọn đồ vật đoán tương lai. ở giữa phòng đặt hai cái bàn, trên mặt thả đầy đồ vặt để chọn lựa. Nhũ mẫu bế Bình Ninh đi lên, nàng ngồi giữa nhiều đồ vật, tò mò nhìn mọi người xung quanh, lại tò mò nhìn những thứ bên cạnh mình. Ngồi một lúc lâu mới hô một tiếng phụ thân, tiếp đó nhìn vòng quanh trong đám người.
Thái tử cùng vài hoàng tử đứng tương đối gần, Bình Ninh liếc mắt một cái là tìm được. Không để ý mấy thứ kia, trực tiếp giơ tay hướng thái tử đòi ôm.
Nhũ mẫu thấy Tương Như Nhân liếc mắt một cái, Tôn ma ma ở bên cạnh nhẹ nhàng ấn tay Bình Ninh xuống dỗ dành " Công chúa thích cái gì liền lấy cái đó."
Bình Ninh là không chịu phối hợp, có nhiều người nhìn như vậy, tiểu nha đầu vẫn khẩn trương, càng khẩn trương càng muốn tìm người quen thuộc. Trong lòng nàng cũng rõ ràng, Phụ thân so với nương dễ nói chuyện, vì thế từ trong đám người tìm thái tử, huơ tay nhỏ bé muốn hắn ôm.
Người trong phủ thái tử đều biết thái tử có bao nhiêu sủng ái nhị cô nương. Nhưng người ngoài phủ thì lại không biết. Chính vì thế thời điểm bọn hắn nhìn thái tử đi đến chỗ Bình Ninh thì chấn kinh không nhỏ.
Tôn ma ma thấy thái tử đi tới, cũng không ngăn đón Bình Ninh nữa. Bình Ninh run rẩy đứng lên, hướng tới Tô Khiêm Dương bước một bước nhỏ, nãi thanh nãi khí hô "Phụ thân ~ "
Thừa hưởng gen từ thái tử cùng Tương trắc phi, mặt mũi Bình Ninh tất nhiên càng đáng yêu. Nhu nhu kêu một tiếng, nhất thời mấy hoàng tử đứng đây tâm đều bị lung lạc. Nhất là ngũ hoàng tử, ỷ vào tuổi còn nhỏ, trực tiếp bước đến cạnh thái tử, hướng tới Bình Ninh đưa tay "Bình Ninh, ta là ngũ thúc của ngươi nè!"
Bình Ninh sợ hãi nhìn hắn, rụt lui vào trong lòng Tô Khiêm Dương, Tương Như Nhân ở bên cạnh nhắc nhở " Điện hạ, còn đang chọn đồ vật đoán tương lai đó"
Không để ý vẻ mặt thất bại của ngũ hoàng tử, Tô Khiêm Dương giúp đỡ Bình Ninh nhìn mọi thứ trên bàn, khẩu khí mang theo một chút quyết đoán " Thích cái gì, lấy!"
Mọi người yên tĩnh, đều nhìn về cái bàn. Bình Ninh nhìn nào bàn tính nhỏ, sách vở, còn có bút lông, con dấu linh tinh. Tay nhỏ bé cầm lấy tay Tô Khiêm Dương, mở ra, tiếp đếm là hướng trên bàn lượm. Mỗi tay đều giống nhau hai tay lấy liên tục bỏ vào lòng Tô Khiêm Dương. Cái gì xa một chút không lấy được, còn chỉ huy Tô Khiêm Dương lấy giúp nàng, lấy tới lại cất vào trong lòng hắn.
Bình luận