Chương 63: Dung nhi mở miệng
Beta: Sutháiphi
Nữ tử này nói nói mấy câu sau, phía trước có cung nhân thỉnh các nàng dời sang chỗ khác, như thế các nàng mới tách ra. Nàng kia đi tới nói chuyện cùng mấy nữ tử khác, trong đầu đối với hai người kia cũng không có ấn tượng gì.
Lần này tới tham gia đại tế tự đều là người trong hoàng tộc, ngoại trừ hoàng phi, người trong vương phủ, cũng là có chút thân phận. Tương Như Nhân thật sự lại chưa thấy qua nàng, nhưng có thể cùng nàng nói chuyện gần gũi như vậy, thế nào lại không quen được.
Ôm theo nghi hoặc cùng mọi người tới thiên điện. Bên kia lễ tế xong, một số người cũng đi về phía này, đa số là hoàng tử thế tử.
Tương Như Nhân nhìn qua thấy nàng kia bước về hướng đó đón tiếp, nhìn thoáng qua thân ảnh quen thuộc, vẻ mặt Tương Như Nhân dừng lại một chút, nàng kia cũng vừa vặn dừng lại trước mặt người nọ.
Nàng ta là Định vương phi, cũng không phải Tương Như Nhân đối với Định vương có nhiều để ý mà là Định vương phi nói một phen như vậy làm cho người ta cân nhắc. Nàng đối với bản thân tỏ ra quen thuộc, là từ nơi nào mà biết, lại còn tìm mình nói chuyện.
Tô Khiêm Trạch cảm giác được tầm mắt kia, ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt của Tương Như Nhân, không đợi nàng có phản ứng gì, Tô Khiêm Trạch rất nhanh lại cúi đầu nghe người trước mặt nói chuyện, vẻ mặt chuyên chú.
Tương Như Nhân được an ủi rất nhiều, ít nhất hiện giờ tình cảm của Định vương và Định vương phi không tệ.
Đợi Tương Như Nhân thu hồi tầm mắt, xoay người đi tìm mấy người thái tử phi. Tô Khiêm Trạch ngẩng đầu dõi mắt theo bóng dáng nàng, ánh mắt thâm trầm vài phần.
Bên tai vang lên giọng Định vương phi ôn nhu "Vương gia, mẫu phi chắc đang đợi chúng ta qua đó.."
Tô Khiêm Trạch quay lại, chuyên chú không như trước nhưng vẫn dắt tay nàng ra khỏi thiên điện, bước về hướng cung điện khác...
Ở chủ điện, hạ tế còn một ít người đang tiến hành. Tuyết rơi càng nhiều, mấy người Tương Như Nhân cùng đứng đợi thì có người tiến tới bên cạnh, nói thái hậu muôn gặp nàng cùng hai hài tử.
Tương Như Nhân xin chỉ thị của thái tử phi xong thì mang theo Bình Ninh và Dung nhi đi theo ma ma kia ra khỏi thiên điện hướng về Duyên Thọ cung.
Ra khỏi Đại Lặc cung thì có nhuyễn kiệu đang chờ. Tương Như Nhân phủi phủi tuyết đọng trên áo hài tử, Bình Ninh học theo, huơ huơ tay nhỏ bé.
Tương Như Nhân nắm lấy tay bé, đưa lên miệng mình hà một hơi. Bình Ninh cũng tức khắc tự đưa tay lên miệng mình hà một hơi, tiện đà cười khanh khách.
Đến Duyên Thọ cung, hạ kiệu bước vào trong, cởi áo choàng ra, trong phòng ấm áp hơn rất nhiều.
Sáng sớm lạnh phải mặc y phục thật dày hai đứa đã không thoải mái. Hiện giở trong phòng ấm, Bình Ninh liền muốn đưa tay cởi áo ngoài ra. Tương Như Nhân liếc mắt trừng nàng một cái. Bé ủy khuất bĩu môi, tay nhỏ bé thả xuống nắn nắn mao nhung cầu trên áo.
Bình luận