Chương 6: Cưỡi ngựa gặp nguy hiểm
Beta: Thiên phi.
Sáng sớm hôm sau, Tương Như Nhân phải theo đại ca cùng nhị ca đi tới mã trường ở cửa bắc thành Lâm An. Chuyện tổ phụ đã đáp ứng, nàng không có cách nào để cự tuyệt.
Nhìn muội muội khuôn mặt không tình nguyện, Tương Cảnh Nhạc đi tới, cười hì hì an ủi, "Như Nhân, tam hoàng tử dầu gì cũng là biểu ca của ngươi, hắn sẽ không khi dễ ngươi đâu."
Tương Như Nhân nhìn thoáng qua nhị ca, chuyện gì huynh ấy cũng đều nghĩ theo hướng đơn giản. Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ nghĩ thầm "Sẽ không dễ nàng đâu? Còn không phải là muốn trả thù nàng đây sao, người hẹp hòi như vậy. . ."
Đến trường ngựa, Tương Như Nhân được Thanh Thu đỡ xuống xe ngựa, ngựa bên trong sân rất an tĩnh, chỉ có cách đó không xa, bên trong chuồng có người chăn ngựa đang dọn dẹp phân ngựa, đến trường ngựa này phần lớn đều là người còn đang học cưỡi, cho nên bên này ít có người săn bắn.
Tô Khiêm Trạch mang theo mấy người tùy tùng từ cạnh chuồng ngựa đi ra, nhìn thấy Tương Như Nhân một thân hồng y sáng ngời trước mắt cũng không nói gì, mang theo bọn họ đi về hướng chuồng ngựa, " Ngựa quen là tốt nhất, không có thì liền chọn con nào ôn thuần một chút, biểu muội lần đầu tiên cưỡi ngựa, biểu ca đã thay ngươi tuyển chọn một con ngựa tốt rồi đây."
Tô Khiêm Trạch vỗ tay một cái, một người chăn ngựa dẫn một con ngựa đi ra, so với ngựa trong chuồng thì nhỏ hơn chút. Dưới ánh dương chiếu sáng bộ lông đỏ thẫm, thập phần xinh đẹp.
Tương Như Nhân cũng không e ngại, tiến lên nhẹ nhàng sờ sờ bờm trên đầu ngựa, con ngựa kia hừ thổi khí, rung đùi đắc ý một chút. Tương Như Nhân tiếp theo sờ sờ thân ngựa, thấy nó cũng coi như ôn thuần, yên tâm đi không ít, hướng Tô Khiêm Trạch đáp lễ, "Đa tạ tam hoàng tử."
Bọn người Tương Cảnh Trí cũng đã chọn xong ngựa. Đến đường chạy, Tương Cảnh Trí trước đỡ Tương Như Nhân lên ngựa, rời mặt đất cao như vậy, Tương Như Nhân nắm thật chặt dây cương trên tay không dám buông, đáy mắt thoáng qua một nét khẩn trương. Một bên Tô Khiêm Trạch lấy tư thế xinh đẹp nhảy lên thân ngựa, nhìn nàng cười nói, "Chớ khẩn trương."Nói xong cũng đưa tay vỗ một cái vào cổ con ngựa của Tương Như Nhân.
Tương Như Nhân thét lên một tiếng kinh hãi, ngựa liền chạy, nàng càng hoảng sợ, phía sau truyền đến tiếng Tô Khiêm Trạch cười to, "Nhìn phía trước."
Tương Như Nhân ngẩng đầu nhìn phía trước, đó là một đường ngựa phi rộng không bờ bến. Chỉ chốc lát phía sau liền truyền đến tiếng vó ngựa, Tô Khiêm Trạch rất nhanh thúc ngựa đuổi kịp nàng, khiến một trận bụi bặm cuồn cuộn nổi lên, rất nhanh đã chạy lướt qua bên người nàng, còn hướng về phía nàng cười đắc ý.
Kết quả là con ngựa này dưới thân nàng, lại cũng ham chạy theo. Căn bản không nghe Tương Như Nhân sai sử, thẳng đến khi Tô Khiêm Trạch ở phía trước dừng lại, ngựa của Tương Như Nhân mới chậm rãi ngừng theo.
Bình luận