Chương 48: Nón xanh thật to
Beta: Dao thục nghi.
Năm nay đón giao thừa ở trong cung, mà đoàn người tham gia của phủ thái tử thì náo nhiệt hơn những năm trước nhiều lắm, ngoại trừ thái tôn đã có thêm Nhị điện hạ An nhi và tiểu quận chúa Lệ Vân còn đang ở giai đoạn tập tễnh học đi. An nhi so với Lệ Vân thì hơn ba tháng, đứa nhỏ gần một tuổi rưỡi nói năng chưa lưu loát, vì nắm tay nhũ mẫu không thỏa mãn nên nó lững thững đi phía sau thái tôn non nớt gọi ca ca.
Thái tôn cũng làm tròn bổn phận một tiểu ca ca, phối hợp nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, hiện tại bọn họ dẫn nó đi đến chỗ Thái Hậu, dạy nó cách quỳ xuống hành lễ như thế nào với lão nương nương.
An nhi mặc y phục khá dày, làm thế nào cũng không quỳ xuống được, giống như một quả cầu nhỏ kéo tay thái tôn rồi đặt mông ngồi phịch xuống đất, cũng không kêu đau mà quay sang cúi đầu với Thái Hậu, non nớt chúc mừng: "Cung hỉ phát tài."
Mọi người thấy đều nở nụ cười. Tuần nhi muốn ôm nó đứng dậy nhưng vì y phục tròn tròn rất khó để bế lên nên nhũ mẫu ở phía sau vội tiến tới nâng giúp. Thái hậu nương nương mỉm cười, sau đó ban thưởng một vài thứ, An nhi rất thích nhưng cũng không quên đặt mấy thứ đó vào lòng ca ca.
Thái hậu thấy thế, cười nhìn hoàng hậu: "Thật là một đứa nhỏ thiện lương." Những đứa nhỏ khác được nuông chiều từ bé làm sao có thể biết chia sẻ như vậy, một An nhi như thế thật sự rất khó tìm được người thứ hai.
Hoàng hậu mỉm cười, gật đầu, nhìn thoáng qua phía Kim Lương Nhân.
Các nàng làm sao biết được, một đứa nhỏ một tuổi rưỡi muốn lấy được niềm vui của ca ca, lại chẳng phải xuất phát từ tâm mà là do Kim lương nhân hàng ngày dạy nó phải đối xử tốt với thái tôn?
Gần đến giữa khuya, Thái hậu rời đi, ngoài điện bắt đầu bắn pháo hoa. Tương Như Nhân khoác thêm áo choàng bước ra đại điện. Bầu trời đêm sáng rực, pháo hoa ngũ sắc nở rộ nhìn vô cùng rực rỡ. Đặc biệt trên nền trời còn có tuyết lất phất bay, trên những mái điện cũng đã đóng một tầng tuyết dày, tất cả không gian ngập trong một màu trắng . . .
Trên đường trở về phủ, khắp phố lớn ngõ nhỏ đều vang lên tiếng pháo hoa mừng năm mới. Còn trông thấy vài đứa nhỏ nghịch ngợm chạy ra đầu ngõ chơi pháo bị người nhà gọi về, tiếng nói tiếng cười rộn rã.
Bên trong phủ thái tử, Linh Lung các, Tử Yên đã sớm dẫn theo đám cung nữ trang hoàng thật tốt, đang đốt pháo.
Tương Như Nhân buồn ngủ, đứng nhìn pháo hoa một chút thì Lưu ma ma mang lên một hộp cơm từ ngự thiện phòng, bên trong là sủi cảo vừa hấp xong đang còn nóng, nhấc dĩa ra khỏi lồng mà hơi bay nghi ngút.
Ăn khuya xong, lúc Tương Như Nhân đi ngủ thì bên ngoài vẫn còn nghe thấy tiếng pháo.
Ngày hôm sau, vì là mồng một nên phải vào cung tế bái. Mấy ngày đầu năm đều rất bận rộn, đến mồng năm Tương Như Nhân mới về thăm Tương gia một chuyến. Qua mười lăm, ở Lâm An thành, những người về quê thăm người thân cũng đã trở lại gần hết.
Bình luận