Chương 32: Sinh mệnh rời đi
Beta: Su thái phi
Đầu tháng năm trời đã có dấu hiệu vào hạ, đến giữa trưa ánh mặt trời nóng tới mức muốn thiêu người. Tương Như Nhân vừa ngủ trưa dậy, tính thời gian thì còn hai ngày nữa là đến nguyệt sự. Đợi qua rồi thì tháng tư này sẽ sống trong an toàn. Thanh Đông tay bưng chén thuốc đi đến, Tương Như Nhân ở trên giường hẹp ngồi một lúc, đi tới trước bàn trang điểm Tử Hạ tới giúp nàng vấn sơ tóc, "Tiểu thư, Trình tiểu thư buổi trưa đưa bái thiếp tới, muốn đến phủ thái tử thăm người."
"Ngươi đưa thiếp về cho nàng, nói nàng khoảng chừng mười ngày sau hãy sang đây." Những ngày nguyệt sự làm gì cũng không tiện, nàng cũng lười gặp khách. Tử Hạ gật đầu, cài mấy cây trâm cho nàng xong thì ra ngoài hồi thiếp*. Tương Như Nhân đi tới bên cạnh bàn, uống xong thuốc Thanh Đông đưa đến đợi khi mặt trời xuống núi, chạng vạng tối thì đi hậu hoa viên tản bộ một lúc.
*Hồi thiếp: trả lời thư
Lúc Tương Như Nhân đang chuẩn bị đi ra thì gặp Nghiêm lương nhân mang theo hai cung nữ cũng đi vào hậu hoa viên. Nghiêm lương nhân mang thai hơn năm tháng nhìn nàng ta rất khỏe, sắc mặt hồng nhuận tinh thần cũng không kém. Hai người gặp nhau, Nghiêm lương nhân hướng Tương Như Nhân hơi phúc thân, "Gặp qua Tương trắc phi."
"Ngươi có thai, đừng đa lễ như vậy." Tương Như Nhân nhẹ nhàng đỡ nàng một chút, "Không gặp ngươi vài hôm, nhìn đã béo ra rồi." Nghiêm lương nhân nở nụ cười, "Sao lại không béo cho được, ngủ không ít, ăn cũng nhiều."
" Cũng đều là để hắn ăn, đến lúc đó sinh một tiểu tử mập mạp, khỏe mạnh." Tương Như Nhân mỉm cười, Nghiêm lương nhân vì đang mang thai trên thân mang theo cảm giác của người làm mẹ rất ấm áp, dễ chịu. Nghiêm lương nhân nghe nàng nói tiểu tử mập mạp, trên mặt cũng có chút chờ đợi, "Mượn lời nương nương chúc lành."
Hai người đứng ở đó trò chuyện một lúct, Tương Như Nhân quay về Linh Lung các, Nghiêm lương nhân tiếp tục tản bộ. Đi ra khỏi hậu hoa viên, Tương Như Nhân khẽ thở dài, "Kim lương nhân cũng sắp sinh rồi." Đã hơn tám tháng nhưng người là càng gầy gò, bụng lớn như vậy đè lên, nhìn qua thực có chút không đành lòng, trước đây lúc nàng lần đầu tiên nhìn thấy Kim lương nhân, gương mặt tròn trĩnh kia giờ đã gầy đi rất nhiều.
Nói thái tử tuyệt tình, lâu như vậy tới nay cũng không có bước vào Thiên Hương uyển nửa bước, tốt xấu gì cũng là hoài thai hài tử của hắn, lại nhẫn tâm không nhìn tới. Nói thái tử đa tình, chí ít đối với mình, so với người khác hắn vẫn tỏ ra yêu thích nhiều hơn.
Trở về đến Linh Lung các, Tương Như Nhân ngẩng đầu liếc nhìn đèn lồng đặt ở cạnh cửa, có đôi khi nàng nghĩ như là đang đi trên một sợi dây, dưới là vực sâu sơn cốc, hơi lơ là, đó là tan xương nát thịt. . .
Đêm nay, thái tử cũng không đến hắn ngủ lại Ấn Nguyệt các, Tương Như Nhân thấy mệt mỏi, đã đi ngủ từ sớm, gần sáng tầm giờ dần, bụng truyền tới đau đớn khiến nàng giật mình tỉnh giấc, nàng thậm chí đã cảm thấy giữa hai đùi chảy xuống dòng nhiệt, đưa tay chợt giật lại duy trướng, Thanh Thu ngủ ở ngoài bình phong cũng tỉnh.
Bình luận