Chương 27: Ai là vô tội.
Beta: Su Thái phi
Kim lương nhân đang đêm đến Phượng Dương các bị động thai, ngày thứ hai tin này đã truyền khắp toàn bộ thái tử phủ, không nói đến con mèo đen từ nơi nào xông tới hù dọa Kim lương nhân, chỉ riêng chuyện ban đêm đi Phượng Dương các tặng đồ này cũng đủ khiến người ta thấy đặc biệt, người nào không biết lúc thái tử ở Phượng Dương các giải quyết công vụ không thích nhất là có người đi vào quấy rầy, Kim lương nhân mang thai không tĩnh dưỡng cho tốt mà còn đi làm chuyện này, thực sự đủ để làm trò cười. Cũng là Kim lương nhân vận khí tốt, té ngã xuống mặt đất mạnh như vậy mà đứa nhỏ không có việc gì, Trương trắc phi chính là yên ổn ở một chỗ lại có thể sẩy thai.
Đối với việc bỗng nhiên xuất hiện mèo đen, thái tử phi cũng sai người đi thăm dò nhưng trong phủ trên dưới không ai nuôi mèo, suy đoán là mèo hoang từ bên ngoài phủ chạy vào . Xế chiều hôm đó lại có người phát hiện một con mèo đen phía sau phòng củi của thiện phòng. Thấy bảo nhìn thoáng qua trên cổ con mèo có dây nhưng nó nhanh quá nên không bắt được.Thế là mấy bà tử trong phòng bếp tìm thức ăn yêu thích của mèo để đặt bẫy, cuối cùng khi nó mò đến ăn thì bắt được. Khi Cố ma ma ở thiện phòng cầm lồng sắt đến Dao Hoa các thì mấy người Tương Như Nhân cũng vừa đi ra liền được thấy đầu sỏ hù dọa Kim lương nhân này.
Lồng sắt treo ở trên cây, con mèo đen lớn bị nhốt ở trong lồng có vẻ bất an, thấy nhiều người nhìn nó thì quay cái mông lại không cho mọi người nhìn.
Trương trắc phi nở nụ cười, "Ai~ còn là một con vật kiêu căng cơ đấy." Tương Như Nhân nhìn tới thì thấy trên cổ nó đúng là có sợi dây chứng tỏ là không phải mèo hoang mà có người nuôi, bộ lông đen cũng rất sạch sẽ. Cố ma ma bẩm báo xong thì thái tử phi cũng đi ra, nhìn thoáng qua đoàn người. "Hỏi qua cung nữ lúc đó thì xác định đây là con mèo đã hù dọa Kim lương nhân, nếu vẫn còn nhìn thấy có con nào chạy vào phủ, phải nhanh bắt lại miễn gây ra chấn kinh khác."
"Kỳ lạ, lần đầu thấy có mèo hoang chạy vào đấy! " Trương trắc phi cũng nhìn thấy sợi dây, khóe miệng có chút khó tin, nàng vào phủ bốn năm nhưng từ chưa bao giờ thấy qua mèo hoang nào chạy vào, không lựa lúc nào lại vừa đúng lúc Kim lương nhân có thai lại là buổi tối nhảy ra dọa người, cũng quá trùng hợp đi.
Một bên Vương lương nhân nghe cũng gật đầu, "Đúng vậy, thái tử phủ không gần núi, đã thế mùa này sao có thể có mèo hoang chạy vào được."
"Vương tỷ tỷ, tỷ nói vậy cũng không chính xác đâu, không phải là mèo hoang, cũng có thể là nhà ai nuôi không cẩn thận chạy đến, bị đói nên đi khắp nơi tìm thức ăn mới đi vào." Sau lưng Vương lương nhân, Diệp lương nhân hé miệng cười nói, nghe ra không phải là không có đạo lý. Tương Như Nhân liếc nhìn Diệp lương nhân rồi nhìn thái tử phi, cười nói, "Mọi người chú ý chút là được. Nương nương, thiếp xin được cáo lui trước." Thái tử phi gật đầu, mọi người cũng rời đi.
Tương Như Nhân đi ở phía trước, sau lưng Trương trắc phi đi nhanh mấy bước đuổi tới, kéo Tương Như Nhân một cái, cười quở trách "Đi nhanh như vậy làm cái gì? ". "Ta là đi ra trước chứ đâu phải đi nhanh!"
Bình luận