Chương 26: Không làm sẽ không chết
Beta: Su Thái phi
Thái tử phi thân thiết nhắc Kim lương nhân, "Nếu là thân thể khó chịu, mấy ngày nay không cần phải đến chỗ bản cung, đứa nhỏ trong bụng quan trọng hơn."
Kim lương nhân lắc đầu trên mặt thoáng chút khiếp ý, "Tạ nương nương quan tâm, thiếp chỉ là nhất thời mất ngủ, không có gì khó chịu."
Thái tử phi xem nàng còn có vẻ mang theo tính trẻ con, nở nụ cười, "Cao hứng tới đâu cũng không thể mất ngủ, nếu còn ngủ không được, phải mời thái y qua nhìn một cái khai mấy đơn thuốc an thần mà uống."
Kim lương nhân cười trừ, nàng nào phải cao hứng ngủ không được, tối hôm qua thái tử điện hạ phủi tay rời đi, sắc mặt trầm dọa người khiến nàng một buổi tối lo lắng hãi hùng không ngủ nổi.
"Còn phải dựa nhiều vào các vị muội muội nỗ lực vì thái tử phủ thêm con nối dòng." Thái tử phi ngồi ở chủ vị nói một câu như vậy, người đang ngồi đều gật đầu chấp thuận. Chỉ là Trương trắc phi miễn cưỡng còn có vẻ không muốn nói chuyện, Tương Như Nhân trước sau như một ít nói, mấy người lương nhân hai mặt nhìn nhau, bầu không khí quái dị như vậy, cũng biết thông minh im miệng không nói.
Ngồi thêm một lát, mọi người giải tán. Kim lương nhân đi trên đường, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút khổ não. Phía sau truyền đến tiếng gọi của Diệp lương nhân, Kim lương nhân quay đầu lại, Diệp lương nhân tràn đầy quan tâm nhìn nàng, "Ngươi làm sao vậy?"
Kim lương nhân đi chậm một bước, nhè nhẹ nói, "Diệp tỷ tỷ, ta chọc điện hạ mất hứng". Diệp lương nhân nét mặt khẽ giật mình, Lan Tâm uyển cách khá xa, sáng sớm nàng cũng không biết tối hôm qua đến tột cùng chuyện gì xảy ra, xem sắc mặt Kim lương nhân, cười an ủi nàng, "Ngươi đang có thai hoàng tự, điện hạ làm sao tức giận với ngươi chứ, không cần nghĩ nhiều như vậy."
Hai người đi về phía trước , nửa ngày, Kim lương nhân ngẩng đầu nhìn nàng, "Diệp tỷ tỷ, nếu ta nói sai có phải nên đến chỗ điện hạ xin lỗi không?". Diệp lương nhân bình tĩnh nhìn nàng, trong lòng không khỏi suy tính vài phần, vẻ trẻ con trên mặt này đến tột cùng là thật ngây thơ hay là giả ngu, cuối cùng, nàng kéo tay Kim lương nhân, cười híp mắt nhìn nàng, "Đều nói ngươi bây giờ là người quý giá, nhận lỗi với điện hạ thì khó gì, đến đây, ta dạy cho ngươi." . . .
Liên tiếp vài ngày, thái tử đều ngủ lại Linh Lung các. Mấy người đương sự thật ra trong lòng cũng rất thắc mắc, đêm đó đến cuối cùng là xảy ra chuyện gì, sau đó đều đi hỏi mấy người trực đêm. Lúc thái tử đi Thiên Hương uyển sắc mặt đã không được tự nhiên, ra khỏi Thiên Hương uyển sắc mặt càng là trầm xuống, nhất định là ở Trương trắc phi cùng Kim lương nhân đã xảy ra chuyện gì. Nhưng cụ thể xảy ra chuyện gì, không ai biết được.
Bên trong Linh Lung các, Tương Như Nhân cùng Tô Khiêm Dương hành sự xong, ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, chẳng biết khi nào thì đã bắt đầu mưa, tiếng nước mưa tí tách dưới mái hiên đèn chiếu sáng một mảng nhỏ lộ ra bậc thang ướt nhẹp. Tháng mười trời đã lạnh, nước mưa giữa đêm theo gió thổi vào mặt lạnh cả người, Tương Như Nhân thuận tay đóng cửa sổ, ngồi xuống sạp để Thanh Thu đem cháo nóng đưa cho mình. Tô Khiêm Dương nhìn nàng tự tay múc hai chén bưng đến trước mặt mình, cầm lấy cái muỗng nếm thử một miếng, hưởng thụ "Không tệ." Nhìn đối diện Tương Như Nhân chậm rãi ăn cháo trong chén, giống như một con mèo nhỏ đang ăn đồ ăn yêu thích.
Bình luận