Chương 24: Trắc phi khác nhau
Beta: Thiên phi.
Tháng sáu vừa qua, mới chỉ vài ba ngày, sau giờ ngọ Lâm An thành nóng đến mức không muốn ra khỏi cửa, trong phòng băng bồn đặt ở bốn góc, nhè nhẹ tản ra cảm giác mát mẻ.
Tương Như Nhân nằm ở trên ghế đệm không ngủ được, ngồi dậy đang muốn gọi Thanh Thu rót nước, cửa bên trong phòng mở ra, một thân ảnh màu tím đi vào.
Tương Như Nhân ngồi trên ghế đệm có chút kinh ngạc, hồi lâu mới xuống giường huớng Tô Khiêm Dương hành lễ, "Điện hạ, ngài đã tới."
Trong mắt Tô Khiêm Dương, Tương Như Nhân ăn mặc một thân áo ngủ lụa mỏng, cổ áo có chỗ còn gập nhẹ, lộ ra chiếc cổ trắng mịn, gương mặt hơi phiếm hồng, hai tròng mắt còn mơ hồ vì giấc ngủ, chưa thanh tỉnh, phảng phất đối với việc hắn đến trở tay không kịp.
Từ góc độ của hắn nhìn tiếp, phấn hồng lượn quanh ở trên xương quai xanh có một phen phong tình khác, vài sợi tóc rũ xuống kèm theo động tác của nàng khiến quần áo cùng da thịt có chút ma sát, hình như là ở trên người của hắn đảo qua một tia vi ngứa.
Do tâm truyền tới cảm giác làm hắn ngẩn ra, Tô Khiêm Dương lập tức kéo nàng đến bên giường, "Đánh thức nàng sao?"
"Không có đâu." Tương Như Nhân lắc đầu, "Vừa nằm xuống, không có buồn ngủ."
Nhìn thấy chỗ phiếm hồng ở vành tai nàng, Tô Khiêm Dương khóe miệng gơi chút cười, ngoài phòng trời còn sáng, hắn ôm nàng ngồi xuống, "Vậy thì bồi bản cung nằm một lúc."
Tương Như Nhân trong đầu hiện lên bốn chữ 'Ban ngày dâm tuyên', người đã bị hắn kéo nằm xuống giường, chỗ góc áo bị hắn nắm lấy, Tương Như Nhân khẽ động, chỗ cổ áo liền nới rộng, khắp vai đều lộ ra trong không khí, vô tình nút buộc lúc này tuột ra khiến áo ngoài rũ xuống.
Tóc dài chung quanh rối tung, mang theo một chút quyến rũ.
Chốc sau, Tô Khiêm Dương ho nhẹ một tiếng, trấn định bản lĩnh đem y phục của nàng kéo lên, trong thanh âm lộ ra một tia khàn khàn, "Đừng để bị lạnh."
Những chỗ bị hơi lạnh nơi đầu ngón tay đụng vào khiến Tương Như Nhân có chút xấu hổ, nàng cúi đầu rụt thân thể tới gần lồng ngực hắn, lại nghe được tiếng tim đập dồn dập nhanh hơn của hắn.
Hai người hiểu trong lòng mà không nói, duy trì kia tư thế một hồi, thẳng đến bình ổn lại, Tô Khiêm Dương mới thay đổi tư thế, để nàng tựa vào cánh tay của mình chỗ, hắn thì kê cao một chút tựa vào trên giường.
Tương Như Nhân thật sự là nghĩ không khí này rất lúng túng, toại tìm đề tài để nói, "Điện hạ không phải là tiến cung sao, hôm nay lại trở về sớm vậy? "
"Hôm nay tan triều sớm, nhưng mà lúc lâm triều thì không thấy Tương quốc công."
"Mẫu thân gởi thư nói tổ phụ ngày gần đây thân thể ôm nhẹ, tuổi già hay có chút ốm đau, phải chú ý chăm sóc lắm mới miễn cưỡng lâm triều được mấy ngày." Tương Như Nhân cũng không giấu diếm, cuối năm ngoái đến đầu xuân năm nay, thân thể tổ phụ cũng không còn tốt.
Tô Khiêm Dương gật đầu, nói đến nàng bên này, "Nhị ca nàng hình như đến bây giờ vẫn chưa có vào chầu?"
Tương Như Nhân nghiêng người qua chọn vị trí thoải mái dựa vào, "Nhị ca sáu tháng cuối năm mới đi Hàn Lâm Viện, hôm nay còn đang theo phụ thân học mà."
Bình luận