🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 189: Đại kết cục (3) - END

Beta: Sutháiphi

Nửa tháng sau Tương Như Nhân mới tìm được hoàng thượng. Nàng men theo lộ tuyến Nam tuần, những địa phương được nhắc đến trong thư của hoàng thượng. Thẳng một đường đến Lăng thành thì nhìn thấy thuyền tuần còn chưa bỏ chạy.

Đại bộ phận quan viên đều đã trở lại thành Lâm An. Lúc ấy nơi này đã xảy ra chuyện gì, nàng chỉ nghe kể lại. Trên thuyền tuần chỉ có người trông coi lưu lại, Tương Như Nhân tiếp tục đi xuống vùng giữa Lăng Thành và Tây Khuyết thành. Rốt cuộc cũng tìm được hoàng thượng đang bị thương trong một thôn nhỏ.

Bình vương gia đã có mặt người chăm sóc xung quanh đều cải trang thành nông phu, nông phụ. Khi Tương Như Nhân nhìn thấy hắn nằm trên một tấm ván giường đơn giản, gác cao chân bị thương, vẻ mặt ngạc nhiên vì trông thấy nàng, bất an suốt hai mươi mấy ngày nay mới buông xuống.

Ngay sau đó Tương Như Nhân không đợi hắn nói nửa câu, trực tiếp xoay người bước ra khỏi phòng, lên xe ngựa, lạnh giọng phân phó Phùng Áng "Quay về thành Lâm An ."

Ngay lập tức trong phòng phía sau vang lên tiếng rầm rầm. Bình vương gia chạy ra ngăn chặn phía trước xe ngựa. Phùng Áng vẻ mặt ngượng nghịu nhìn chủ tử, lại nhìn qua hoàng thượng khập khiễng được Trần Phụng đỡ đi ra, khuyên nhủ Tương Như Nhân. "Nương nương, thật vất vả mới tìm được hoàng thượng."

"Thấy rồi thì nên trở về thôi." Tương Như Nhân nhìn thẳng về phía Tô Khiêm Mặc đang ngăn trở. " Mời vương gia tránh ra cho!"

"Tẩu tử, ngài nghe đại ca giải thích một chút." Sao Tô Khiêm Mặc có thể tránh ra được. Thời điểm hắn tìm thấy đường ca, so với bây giờ còn chật vật hơn bao nhiêu lần.

"Nhân Nhân". Tô Khiêm Dương bất đắc dĩ gọi nàng một tiếng.

Tương Như Nhân là đang tức, sau khi nhìn thấy hắn bình an vô sự, thì những bất an trong lòng được buông xuống. Theo đó mà lên chính là cảm giác tức giận vì hắn dám lấy thân mạo hiểm.

Chiếu thư mà Lục vương gia cầm là cái gì, trước đó hắn có thể lưu lại chiếu thư chẳng lẽ đối với âm mưu của Hoàng hậu và Triệu gia lại không biết gì sao? Hắn đã sở liệu tất cả. Nhưng lại một câu cũng không nói với mình. Nếu nàng không ở Thừa Kiền cung tìm được lệnh bài cấm vệ quân thì trước khi nghe được tin tức của hắn, nàng và cả nhà đã bị nhốt trong cung nhìn Hoàng hậu dắt tay Ngũ hoàng tử đăng cơ, nhìn thiên hạ này rơi vào tay Triệu gia cùng Đường tướng quân.

Trần Phụng giúp đỡ Tô Khiêm Dương đi đến bên cạnh xe ngựa. Tô Khiêm Dương nắm lấy khung cửa xe, nhìn Tương Như Nhân trầm mặt ngồi bên trong. "Trẫm không nên gạt nàng, là trẫm không đúng. Nàng xuống trước đi, được không?"

Thôn dân vây quanh xem náo nhiệt ngày càng nhiều, Tô Khiêm Dương sửa miệng gọi phu nhân. Hiển nhiên là một bộ dạng trượng phu phạm sai cầu xin tha thứ. Tương Như Nhân nhìn dâm vây quanh, cũng không thể tiếp tục như vậy, đành xuống xe ngựa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...