Chương 184: Sự cố ngoài ý muốn
Beta: Sutháiphi
Sau khi Tô Khiêm Dương cùng Tương Như Nhân thương lượng xong, nửa tháng sau đã hạ chỉ tứ hôn, hôn sự của Thành vương định ra rất nhanh.
Đích trưởng tôn nữ Đức Hậu phủ chỉ kém so với Thành vương nhỏ hơn một tuổi, năm nay đã mười bốn. Hôn sự này định tại tháng mười sang năm, cách hiện nay bất quá chỉ hơn một năm nữa.
Trước khi hôn sự Thành vương định ra, Tương Như Nhân thường xuyên có thể nghe bẩm báo nói nhà ai lấy cái cớ gì đó tặng cái gì lại đây. Hôn sự vừa định xuống, việc này tức khắc ít đi.
Cũng có người nóng lòng thay nàng, đi nghe tin về Đức Hầu phủ này. Viên thành cách thành Lâm An không xa, Đức Hậu phủ là danh gia vọng tộc mấy đời, mọi người luôn ngôn truyền như vậy.
Bao nhiêu năm trước, người Phạm gia này ở trong triều là đại thần hết sức quan trọng, hiện nay người Phạm gia cũng có chức vị ở trong triều.
Qua vài ngày cụ thể tin về Phạm gia đích trưởng tôn nữ này đã tới tay Tương Như Nhân. Sau khi xem xong, Tương Như Nhân yên tâm hơn rất nhiều. Tám tuổi đi theo bên cạnh chủ mẫu Phạm gia quản lý công việc vặt.
Phạm gia từ cao đến thấp, không có một người nào một kẻ nào không khen Đại tiểu thư này tốt, tính tình trầm ổn. Tuy rằng còn chưa có tiếp xúc qua, Tương Như Nhân đã có ấn tượng không tệ.
Ban đêm Thành vương tới, Tương Như Nhân cùng hắn nói việc này. Hắn thật ra có vẻ lạnh nhạt, một bên Bình Ninh trêu chọc hắn, "Ngươi biết rồi chẳng lẽ lại không có phái người đi hỏi thăm?"
Dung nhi nhìn nàng, nở nụ cười, "Ta cũng không có vụng trộm chạy tới Viên thành nhìn xem."
"Tô Ngạn Dung! Ngươi lại trêu chọc ta!" Bình Ninh một chút liền đỏ mặt, "Mỗi lần nói tới là lấy cái này ra nói, có ý gì." Nàng cầm lệnh bài của hắn chạy ra đi tìm Bắc Đồ vương, bị hắn nói qua nói lại vài lần, mỗi lần đều có biểu tình này, chán ghét muốn chết!
"Ngươi còn không cho người khác nói ." Tương Như Nhân cũng cười , cười xong, nghĩ đến nữ nhi phải gả đi xa, vẫn là không buông được.
Bình Ninh dựa tới bên người nàng, "Mẫu phi cũng là, sao lại luôn lấy chuyện này mà nói nhi thần."
Tương Như Nhân sờ sờ đầu của nàng, "Đệ đệ của ngươi là muốn nói cho ngươi biết, chờ đi Bắc Đồ, cũng không thể lỗ mãng như vậy nữa rồi."
Trong phòng này yên tĩnh một lát, hai chữ Bắc Đồ mang theo một khoảng cách quá xa, bỗng lộ ra chút thương cảm. Bình Ninh cười hì hì ngẩng đầu lên, chẳng hề để ý, "Mẫu phi ngài yên tâm, trong lòng ta biết."
Tương Như Nhân khẽ thở dài một hơi, đứa nhỏ rất hiểu chuyện, mình cũng sẽ đau lòng. Bình Ninh đáp ứng gả cho Bắc Đồ vương, trong đó có lo lắng về sau, mà nàng khi này cũng không có gì để phản đối.
"Hắn dám khi dễ ngươi, thì viết thư về, ta đi đón ngươi." Trầm mặc một hồi lâu Dung nhi mở miệng, nói hết sức trịnh trọng.
Bình Ninh khóe miệng cong lên, rốt cục hài lòng, cũng vỗ vỗ bờ vai của hắn, kiêu ngạo nói, "Ngươi yên tâm, ta sao lại chịu khi dễ, muốn trở về cũng phải hắn đem bản công chúa đưa về ." . . .
Bình luận