Chương 183: Ngô vương phi sinh nữ nhi
Lúc này trong cung đang chuẩn bị cho ngày mồng tám tháng chạp. Hoàng Thượng nghe tin tức này phản ứng cũng không lớn, có điều Kim chiêu viện cao hứng muốn điên người. Rõ ràng hơn năm đó thái tử đại hôn xong cầu mà không được một đứa nhỏ, hiện giờ Ngô vương phi này có bầu rất thuận lợi.
Mà trong triều đình, bởi vì Ngô vương phi có thai, cũng nhấc lên một gợn sóng nhỏ. Vẫn là vì chuyện lập thái tử, thái tử vị cũng không thể bỏ trống, hiện giờ chính là vấn đề lập ai. Mới đầu chúng triều thần còn không dám đem việc này làm rất rõ ràng, dù sao phủ thái tử đại hỏa, Lưu vương lại chết theo cách đó.
Nhưng Ngô vương phi có thai, ít người là bắt đầu rục rịch, nếu Ngô vương phi sinh hạ nam hài, cái vị trí hoàng trưởng tôn này đã có thể ngồi vững vàng. Từ năm đó Lưu vương đại hôn mấy năm không có đứa nhỏ nào. Dù có thể sanh con, sinh dù là nam hài, nhưng thân thể khỏe mạnh mới là mấu chốt.
Tương Như Nhân hiện giờ chưởng quản phượng ấn, Ngô vương phi có thai, đương nhiên là phân phó người đại biểu trong cung đưa qua đồ vật này nọ. Trong chuyện này còn cần tăng thêm cung ma ma, chờ đến thời điểm sắp lâm bồn, còn có dưỡng nương bà đỡ và người hầu hạ chờ phân công.
Kim chiêu viện làm mẫu thân của Ngô vương, cũng là tặng không ít đồ vật này nọ qua. Lúc này là thật ứng với lời Đức phi nói, dưới lòng bàn chân đi đường sinh phong, hiển thị rõ đắc ý. . .
Ngày mồng tám tháng chạp qua đi, thành Lâm An tuyết đã tích lũy một tầng thật dày. Hoàng hậu bị giam mấy tháng, tới gần lễ mừng năm mới, Tương Như Nhân đi Cảnh Nhân cung nhìn nàng một lần.
Cũng là theo lệ đi trước, đưa ra lệnh bài, cung ma canh cửa Cảnh Nhân cung mới cho nàng đi vào. Tương Như Nhân mang theo hai người Thanh Đông cùng Tử Hạ đi vào.
Cảnh Nhân cung này, hiện giờ lại như là lãnh cung. Lưu vương vừa chết, hoàng hậu bị nhốt, trong cung bao nhiêu người, hướng gió lại chuyển. Sân viện Cảnh Nhân cung vốn xinh đẹp, nay bị đại tuyết bao trùm, đường cũng chưa được ai rửa lau dọn, có vẻ tiêu điều.
Một đường đi qua đều có cung ma trông coi. Tới nơi hoàng hậu ở, cung ma ma mở cửa cho Tương Như Nhân, trong phòng là một cỗ đàn hương của phật đường.
Gian ngoài không có gì thay đổi, phòng trong đặt một tòa phật tượng nhỏ. Hoàng hậu một thân quần áo trắng, liền quỳ ở kia, trong tay một chuỗi phật châu, trong miệng niệm cái gì đó.
Tương Như Nhân hành lễ, hoàng hậu xoay người lại, thần sắc bình tĩnh nhìn nàng, "Quý phi nương nương sao lại rảnh rỗi tới đây?"
Bên cạnh Hoàng hậu chỉ có một cung ma ma phụng dưỡng, giúp Tương Như Nhân đưa ghế đến. Tương Như Nhân sau khi ngồi xuống nói " Thần thiếp có việc phải xin chỉ thị của nương nương."
Hoàng hậu dừng động tác trong tay, phật châu tuột vào cổ tay, trên mặt kia cười trầm tĩnh vô cùng, "Hiện giờ hậu cung đều do quý phi nương nương làm chủ, không cần đến Bổn cung nơi này xin chỉ thị."
"Là vì chuyện của Lưu vương phủ."
Hoàng hậu nghe nói, thần sắc khẽ đổi, nhưng cũng rất nhanh thu liễm. Tương Như Nhân từ trong tay Thanh Đông lấy qua một tập, "Lưu vương phủ hiện giờ có hai trắc phi, phu nhân mười hai người. Mấy ngày hôm trước người nhà trắc phi cùng mấy phu nhân tiến cung để van cầu thần thiếp. Lưu vương đã qua đời, có thể sau kì giữ đạo hiếu tiếp họ về nhà mẹ hay không?"
Bình luận