Chương 169: Hắn sẽ làm như thế nào?
Beta: Su thái phi
Đây cũng là một lần đàm luận, chẳng qua trong đó là hai phụ tử.
Tô Khiêm Dương nhìn nhi tử trầm ổn nội liễm trước mặt, trong lòng cảm khái không ít, trừ bỏ vui mừng, còn có đáng tiếc.
Hắn bị giấu ở phía sau mẫu phi cùng tỷ tỷ hắn quá lâu, thế cho nên ngày đó trong triều đình lần đầu tiên lộ diện, làm cho đại bộ phận triều thần đều kinh ngạc không thôi. Đứa nhỏ này thiên phú cũng không kém so với mình, hắn ẩn nhẫn giống mẫu phi hắn, nhưng khi nên ra tay lại một chút cũng không nương tay.
Trong thời gian hơn một năm ở phía nam, Bình vương gia thường thường gửi thư hồi báo cho hắn về biểu hiện của đứa nhỏ này. Hắn còn tuổi nhỏ đã có thể làm như thế, Tô Khiêm Dương nghĩ chính mình năm đó cũng không thể bằng.
Thái hoàng thái hậu trước khi qua đời đã cùng hắn dặn dò, Tô Khiêm Dương một câu cũng không có quên, hẳn là có phòng bị, phải tính toán.
Thái tử như thế, hoàng gia như thế, Tô Khiêm Dương trong lòng rất rõ ràng.
Trong phòng hắn và Dung nhi nói chuyện, là chuyện thương lộ lúc trước Dung nhi nói. Đại thần trong triều còn cảm thấykế sách này nhất định là Bình vương gia nghĩ ra được tặng cho Thành vương nói. Trên thực tế, đây là Dung nhi chính mình nghĩ ra được.
Thiên phú bậc này, hẳn là từ Tương Như Nhân di truyền .
Tô Khiêm Dương nghe, ngẫu nhiên đưa ra hai câu, Dung nhi còn có thể hướng vòng quanh cứu vãn trở về, mặc dù có chỗ còn nghĩ chưa hoàn thiện, nhưng đối với hắn mà nói đã rất khó có được. . .
Sau nửa canh giờ Tương Như Nhân mang theo Bình Ninh và Trạm nhi trở về, bọn họ nói cũng coi như xong.
Bình Ninh nghe chưa đủ Dung nhi nói về chuyện lý thú trên đường, cùng Tô Khiêm Dương thỉnh an xong, lại lôi kéo hắn đi về viện hắn nói chuyện phiếm, dưỡng nương ôm Trạm nhi rời đi.
Tô Khiêm Dương cười nhìn bọn Bình Ninh đi ra ngoài "Con bé thật sự rất thích nghe những chuyện này."
"Sao lại không thích." Tương Như Nhân giúp hắn cởi nút thắt trên cổ áo cười nói, "Những sách kia của thần thiếp, sắp không đủ cho con bé đọc. Những nơi thần thiếp đi cũng không nhiều, có đôi khi nàng hỏi không biết nói như thế nào ."
Tô Khiêm Dương chọc một chút mái tóc dài của nàng, cười khẽ, "Giống nàng."
"Sao lại giống thần thiếp ." Tương Như Nhân nhìn hắn liếc mắt một cái, thoát quần áo hắn ra treo đến trên kệ.
"Không giống nàng thì giống ai, leo cây giống ái phi, hiện giờ trong cung này, ước chừng cũng tìm không ra người thứ hai ." Tô Khiêm Dương không quên chế nhạo nàng, Tương Như Nhân quay lại trừng hắn, ngồi ở trước bàn trang điểm, lấy trâm cài trên đầu xuống.
Tô Khiêm Dương đi tới phía sau nàng, hai tay đặt tại trên vai của nàng, nhìn trong gương đồng nàng cúi đầu chải tóc, "Nàng sao lại không hỏi trẫm, vì sao bỗng nhiên phong vương."
Tương Như Nhân buông lược, "Thánh chỉ hoàng Thượng cũng đã hạ, thần thiếp còn hỏi thì làm gì nữa, Hoàng Thượng đã sắp xếp tốt như vậy rồi mà."
Bình luận