Chương 161: Thái tử phi sảy thai
Beta: Sutháiphi
Hoàng hậu tỉnh dậy đã là một lúc lâu sau. Lúc này trời đã tờ mờ sáng. Hừng đông rất nhanh sẽ đến.
Hoàng hậu vừa tỉnh dậy liền muốn tìm thái tử. Hà ma ma đỡ nàng và trấn an "Thái tử điện hạ vẫn đang ở bên ngoài, chưa có rời đi." Nghe vậy, hoàng hậu thần sắc tái nhợt thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nhưng cảm xúc lo lắng vẫn chưa buông. Hiện tại chưa rời đi, nhưng trời sáng sẽ vào cung bẩm báo với hoàng thượng. Chẳng phải là kiếm củi ba năm thiêu một giờ sao.
Suy nghĩ một hồi, hoàng hậu hỏi Hà ma ma "Thái tử phi thế nào rồi?"
"Thái tử phi vẫn chưa tỉnh, thật vất vả mới kéo mạng từ quỷ môn quan trở về được. Sợ là sau này thân mình cũng suy sụp." Hà ma ma nhét đệm kê phía sau lưng nàng. Hoàng hậu vẻ mặt khựng lại. Thân mình tốt còn như vậy, thân mình yếu rồi còn có thể có thai sao.
"Gọi thái tử vào đây, bản cung có chuyện muốn nói với hắn." Hoàng hậu vẫy tay sai Hà ma ma gọi Thái tử vào. Trong lòng nghĩ phải nói để hắn nhận rõ lợi hại trong chuyện này.
Tô Ngạn Tuần đi vào "Mẫu hậu ngài tỉnh rồi."
"Ngươi ngồi xuống đây." Hoàng hậu chỉ vào ghế bên cạnh, ngữ điệu nhu hòa hết mực "Mẫu hậu có lời muốn nói với ngươi."
Tô Ngạn Tuần ngồi xuống. Hoàng hậu nhìn hắn, thở dài một hơi "Tuần nhi, Triệu gia chúng ta nhận ân trạch mới được như hôm nay. Thánh chỉ tứ hôn hạ xuống, mẫu hậu năm đó thành thái tử phi, Triệu gia mới đi theo mẫu hậu cùng ngươi mà hưởng vinh quang. Sau này ngươi đăng cơ làm hoàng đế sẽ là phúc chiếu Triệu gia. Mà Triệu gia cũng sẽ tận lực phụ tá ngươi, phụ tá đứa nhỏ của ngươi. Đó là ngoại tổ gia của ngươi, là người sẽ chống lưng tốt cho ngươi."
"Ngươi sinh ra thân mình đã không tốt, được phong thái tôn vẫn sống tốt đến hôm nay. Triều đình vẫn có kẻ dựa vào ngươi không tốt viết này nọ. Sau khi ngươi đại hôn lại dựa vào phủ thái tử không có đứa nhỏ nào lại viết. Cho đến khi tin thái tử phi có thai mới thật sự yên tĩnh. Thái tử có người kế thừa mới ngăn chặn miệng những kẻ đó." Hoàng hậu thấy trên mặt hắn có chút xúc động, nói tiếp "Ngươi phải biết rằng cái thai này của thái tử phi như một cây đao treo trên đầu phủ thái tử. Nếu để tin tức ngày hôm nay truyền ra, thái tử thân mình suy yếu đến không thể có con nối dòng. Vị trí thái tử này ngươi còn ngồi ổn được sao."
Một lúc lâu sau, Tô Ngạn Tuần nhìn hoàng hậu, giọng nói vẫn là kiên trì không đổi "Nếu mẫu hậu đã biết Triệu gia nhận ân trạch của hoàng gia, vậy lại càng phải biết ơn trong lòng chứ không phải nghĩ ra biện pháp đối đứa nhỏ để kéo dài vinh quang của bản thân. Nếu sau này nhi thần vẫn không thể có đứa nhỏ. Có phải là Triệu gia muốn bao biện làm thay luôn, muốn quản cả thiên hạ này?"
"Phụ hoàng một khi biết được chuyện này còn có thể cho mẫu hậu cơ hội giải thích sao. Đây là mưu nghịch, tội liên lụy đến trảm cửu tộc. Đừng nói đến vinh quang của Triệu gia, chỉ sợ sau này trong thành Lâm An muốn tìm một người có thân thích với Triệu gia cũng không còn. Mẫu hậu, đây là điều ngài muốn thấy sao?"
Bình luận