🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 151: Hôn sự của công chúa

Beta: An Thục Phi

Trong lòng vẫn thương xót cho những  đứa nhỏ ăn mày kia nên khi trở lại trà lâu, sự chú ý của Bình Ninh với Cố Trường Hành giảm đi rất nhiều, thỉnh thoảng nghe bọn Nhị ca nói chuyện cười một cái, ngồi sát lại cửa sổ, lại cúi đầu xem náo nhiệt trên phố.

Giờ hợi hồi cung, Bình Ninh ghé qua chỗ Tương Như Nhân báo bình an. Tương Như Nhân thấy nàng rầu rĩ, bảo nàng ngồi xuống bên giường "Thế nào, chơi không vui sao?"

Bình Ninh lắc đầu "Chơi rất vui." Bình Ninh dừng một chút, rồi ngẩng đầu nhìn Tương Như Nhân "Mẫu phi, ta ở trên phố thấy được vài đứa nhỏ ăn mày trong ngõ hẻm, bọn chúng đang ăn cơm thừa trong tiểu lâu đổ ra, còn sợ bị người khác giành mất."

"Sau đó ta sai bọn A Đống mua rất nhiều bánh bao cho bọn chúng."

Tương Như Nhân dịu dàng xoa đầu nàng "Vậy vì sao ngươi còn thấy không vui?"

Bình Ninh há miệng, nửa ngày, lẩm bẩm nói "Mẫu phi, bởi vì nhi thần biết nhi thần chỉ có thể giúp những người mình thấy. Trên đời này người đáng thương rất nhiều, nhi thần dù thương cảm họ cũng không thể giúp được hết. Thế nên trong lòng có chút khổ sở."

Trên mặt Tương Như Nhân hiện lên vui mừng, nữ nhi đã trưởng thành a. Nàng đã hiểu sẽ không nên mù quáng đi bố thí tất cả những người mình thương xót, cũng biết trên đời này người như thế ngàn ngàn vạn vạn, chẳng thể giúp được hết.

Tuy rằng trưởng thành như vậy sẽ khiến trong lòng nàng buồn rầu và khổ sở, nhưng đó là quá trình tất yếu phải trải qua.

Tương Như Nhân ôm chầm nàng "Mẫu phi có đôi khi cũng sẽ thấy khổ sở."

Bình Ninh ngửa đầu nhìn nàng, Tương Như Nhân cười nói "Lúc mẫu phi còn rất nhỏ có nuôi một con chim sơn ca. Nhưng không được nhiêu ngày nó đã chết ở trong lồng. Lúc đó mẫu phi rất đau khổ, hận không thể cứu vớt chim sơn ca khắp thiên hạ để chúng nó đều không cần chết."

Tựa như cảm thấy mẫu phi mà mình luôn sùng kính lúc nhỏ cũng có lúc ngây ngô như vậy. Bình Ninh cởi giày, muốn chui vào chăn cùng nàng, tựa vào trong lòng nàng "Sau đó thì sao?"

"Sau này trưởng thành thì mẫu phi sẽ vì dân chúng mà đau khổ mỗi khi thiên tai lũ lụt, tuyết rơi trường kì, dân chạy nạn phải trôi dạt khắp nơi."

Tương Như Nhân cúi đầu nhìn nàng, ánh mắt ôn nhu "Nhưng sau đó mẫu phi hiểu rõ, dù khổ sở đến đâu, mẫu phi cũng không có khả năng đi đảo điên càng khôn, chỉ có thể hỗ trợ."

Bình Ninh gật đầu "Vì thế như mẫu phi đã kể, hàng năm Tương gia đều tổ chức cứu tế tặng lương thực. Đây là chuyện có đủ khả năng."

"Bình Ninh của chúng ta trưởng thành rồi!" Tương Như Nhân vuốt ve gương mặt nàng "Bình Ninh của chúng ta là một đại cô nương thiện lương và hiểu chuyện. Qua vài năm nữa là phải lập gia đình rồi."

Nghe được hai chữ thành thân, Bình Ninh ngượng ngùng trốn thoát khỏi lòng nàng, mặt ửng hồng "Ta không gả, ta muốn luôn ở cạnh mẫu phi." Nói xong còn rúc đầu vào lòng nàng che giấu đi khuôn mặt đang ửng hồng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...