Chương 14: Vì sao gả cho Thái tử ?
Beta: Thiên phi.
Mặc kệ hôn sự của Tương Tâm Tuệ thế nào thì cũng phải đợi sau khi Tương Như Nhân xuất giá mới có thể bàn thêm.
Đầu năm, bên trong Tương phủ, ngoại trừ bằng hữu thân thích đến đây vội vàng bắt chuyện, quan trọng nhất chính là chỉ còn một thời gian ngắn nữa sẽ đến ngày Tương Như Nhân xuất giá.
Đầu xuân năm nay cũng thật rộn ràng, ngày hai mươi tám Cố gia nhị tiểu thư xuất giá. Không khí tân xuân chưa kịp tan thì lại thêm một phần không khí vui mừng.
Tương Như Nhân cùng Cố Ngâm Sương không thể nói là quen biết nhiều, mời qua vài lần. Trong năm trước liền nhờ Cố gia Thất tiểu thư đại diện tặng chút quà mừng tượng trung. Hôm nay nghe nói xuất giá, liền cảm giác hai người kia chính là tuyệt phối.
Vừa qua tháng hai, ngày đó lại càng gần, Tương Như Nhân vốn tâm luôn bình tĩnh cũng có một ít hồi hộp.
Ngẩng đầu nhìn ngoài cửa sổ, đầu xuân năm nay hoa đào nở càng sớm, Thanh Đông đẩy cửa ra, trong tay đang cầm một cái bình, trên đó cắm mấy bó hoa đào nở rộ, cẩn thận đặt ở trước mặt bàn của Tương Như Nhân. Mới vừa hái vào sáng sớm nên còn dính chút giọt sương, ánh sáng chiếu lên phản lại trong suốt.
Tương Như Nhân đưa tay nghiền một chút cánh hoa phấn hồng làm tản ra một mùi thơm ngát nhàn nhạt, lộ ra cảm giác tươi mát đầu xuân.
Khoé miệng Tương Như Nhân thoáng ý cười, "Cũng đưa qua viện mẫu thân một bình đi, nhớ kĩ bó nhiều hơn một chút, tốt nhất ngươi đi hái luôn bây giờ đi! " Thanh Đông đi ra ngoài lấy rổ cùng kéo, chỉ chốc lát sau Tử Yên đi đến, "Tiểu thư, nhị tiểu thư tới rồi."
Tương Như Nhân sai nàng ra mời người vào, trên mặt Tương Tâm Tuệ còn mang theo chút không được tự nhiên. Đi tới nhìn thấy Tương Như Nhân an vị ở trên giường cũng không xuống đón tiếp bản thân, trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp hiện lên một chút bất mãn, khẽ hừ một tiếng, ngồi ở đối diện với nàng.
"Sớm như vậy đã tới, có chuyện gì?" Tương Như Nhân không nhìn đến những bất mãn trên mặt của nàng, thu hồi tầm mắt từ trên bệ cửa sổ, nhìn nàng.
Tương Tâm Tuệ hai tay vặn khăn tay, môi mấp máy, "Ta. . . Ta có việc muốn hỏi ngươi."
"Là tỷ tỷ." Tương Như Nhân nhàn nhạt nhắc nhở nàng, Tương Tâm Tuệ đáy mắt phẫn uất, nhưng là muốn cầu cạnh nàng, không cam tâm tình nguyện lập lại một lần, "Tỷ tỷ, ta có việc muốn tìm ngươi hỏi một chút."
Tử Yên dâng lên trà lài, Tương Như Nhân gật đầu, "Ngươi nói đi."
Chỉ trong chớp mắt, Tương Tâm Tuệ còn chưa mở miệng mà mặt đã đỏ bừng, ấp úng vài tiếng mới nhẹ giọng nói, "Ta muốn hỏi tỷ tỷ một chút, về chuyện tam hoàng tử."
Tương Như Nhân tay cầm cái chén ngừng lại, ngẩng đầu nhìn nàng gương mặt ngượng ngùng, có chút vô cùng kinh ngạc. Tam hoàng tử với nàng ta coi như xa lạ, hầu như chưa từng nói chuyện với nhau, nàng ta là thích hắn thật sao?
"Ta và tam hoàng tử cũng không quen thân, ngươi muốn biết cái gì về hắn?" Tương Như Nhân khẽ thở dài một cái, Tương Tâm Tuệ thanh âm càng ngày càng thấp, "Chính là. . . Chính là tam hoàng tử yêu thích, tam hoàng tử thích. . . Thích nữ tử như thế nào? "
Bình luận