🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 137: Hắn cố tình gây sự

Tương Như Nhân nói một câu "Định vương gia ở lại trong cung này cũng sắp mười năm, ngày ngày cô tịch, cho hắn hồi đất phong đi, cũng có thể tốt hơn chút."

Lời này nghe vào trong tai Tô Khiêm Dương lại không đúng vị, vì thế Tô Khiêm Dương còn đè nặng vị dấm chua kia hỏi lại nàng "Ngày trong cung cô tịch?"

Tương Như Nhân gật đầu "Đúng vậy. Một người nhốt ở Thanh Huyền cung, một người để nói chuyện cũng không có, dù là người tẻ nhạt cũng không chịu nổi." Khẩu khí của Tương Như Nhân cũng bình thường, chỉ là một lời bình về chuyện Định vương bị nhốt tại Thanh Huyền cung mười năm, người bình thường bị giam mười năm như vậy, ai chịu nổi.

Nhưng Tô Khiêm Dương lại nghe ra ý tứ khác, trong lòng nàng đau hắn, đau hắn cô tịch mười năm.

Ý nghĩ này nảy sinh ra liền không kiềm được, một cỗ dấm chua trực tiếp trào lên, Tô Khiêm Dương nhìn nàng vẻ mặt tự nhiên, trong giọng chậm rãi lộ ra vị ghen "Thế nào, nàng đau lòng hắn?"

Vốn hắn nói như vậy, tình huống bình thường nàng chỉ cần cười nói không có, làm nũng một hồi liền qua.

Nhưng hiện tại nàng không phải trong tình trạng bình thường, đã nhiều ngày ngủ không ngon, thường gặp ác mộng hay vì chân phù quá đau mà nửa đêm tỉnh giấc, nàng hiện tại đang cáu kỉnh khó chịu vô cùng.

Vì thế nghe Tô Khiêm Dương nói một câu như vậy, vị ghen trong đó nàng trực tiếp xem nhẹ, chỉ thấy tràn đầy phản cảm với những lời đó "Hoàng thượng ngài đây là có ý gì!"

Khẩu khí Tương Như Nhân cao lên, Tô Khiêm Dương cũng không nghĩ trong lòng nhường nàng, nên vẻ mặt có chút trầm xuống "Trẫm có thể có ý tứ gì. Không phải chính nàng nói mười năm giam cầm với Định vương thật cô tịch sao."

"Thần thiếp nói vốn không sai. Chẳng lẽ nhốt một người suốt mười năm không cô tịch sao. Một người ở trong một phòng quanh năm suốt tháng chẳng lẽ không buồn sao." Tương Như Nhân lập tức phản bác, nàng nói có gì sai, tại sao lại cho là nàng đau lòng.

Tô Khiêm Dương nghe được, nàng lại nhắc lại lần nữa, vậy còn không phải đau lòng sao, dấm chua kia lại ngọ nguậy dâng lên.

Người bình thường cãi nhau đã hay không lý trí, huống hồ đây là một người đang ghen cãi với một người đang cáu kỉnh, một chút đều không muốn nhường.

Chiến hỏa này lập tức bùng nổ. Tương Như Nhân lập tức thoát ra khỏi lòng hắn, đỡ bụng đứng lên trừng hắn "Hoàng thượng ngài rốt cuộc là có cái ý tứ gì!" Kỳ quái.

Tô Khiêm Dương cũng đứng dậy "Trẫm có ý tứ gì, trong lòng nàng không phải rất rõ ràng sao, nàng quan tâm Định vương như vậy để làm gì!"

"Là hoàng thượng hỏi thần thiếp, thần thiếp trả lời có gì không đúng. Ngài đây là cố tình gây sự!"

"Trẫm cố tình gây sự chỗ nào!" Mặt Tô Khiêm Dương hơi phiếm hồng, đời này cũng chưa từng cãi nhau như vậy. "Trẫm hỏi nàng như vậy là sai sao, tại sao nàng lại tức giận." Chẳng lẽ vì chột dạ?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...