Chương 133: Một hồi sợ bóng sợ gió
Beta: Sutháiphi
Mười người mới vào qua một hồi thương lượng giữa thái hậu và hoàng thượng cũng định ra phân vị rồi. Đầu tháng năm, trời càng nóng, trong cung thêm người mới càng thêm náo nhiệt.
Đức phi an bày cho vài người này vào ở trong ba cung. Từ xa nhìn các cung nhân hầu hạ đưa họ tiến vào, Đức phi quay sang nói với Thục phi ở bên cạnh "Xem, từng người từng người đều cao hứng."
Thục phi cười cười "Nhìn các nàng mới thấy là bản thân đã già đi." Tuổi tác không nhắc đến, một khi đã nhắc đến, khoảng cách giữa bọn họ không chỉ là năm sáu tuổi mà là mười bảy mười tám tuổi.
Dung nhan cách nhau mười mấy năm là khác biệt ra sao. Một bên từ từ già đi, một bên là đang tuổi xuân nở rộ.
"Vậy cũng phải xem hoàng thượng có thích hay không." Đức phi hừ một tiếng "Lần trước tổng tuyển mười mấy người mãi mới được chịu ân sủng hết, lần này biết thế nào." Lấy tính tình hoàng thượng hiện tại sợ là chỉ sủng hạnh vài người. Mặc dù là Hiền phi đã bị nhốt tại Khải Tường cung nhưng mấy tháng nay số lần hoàng thượng đi các cung cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, chủ yếu là ở lại Thừa Kiền cung.
"Ngươi nói như vậy khiến ta nghĩ đến, khi nào thì Hiền phi có thể ra khỏi Khải Tường cung?" Thục phi khẽ giật mình. Hôn sự của Đại công chúa cũng đã định rồi, nàng không còn gì để bận tâm. Từ tiềm đế đến trong cung, mười mấy năm, tâm nàng sớm cũng đã bình lặng rồi.
"Cũng sẽ không còn lâu nữa." Đức phi xoay người, cùng nàng đi xa. Bụng Hiền phi càng lúc càng lớn, dù sao cũng không thể sinh ở Khải Tường cung. . .
Dự đoán của Đức phi thật không sai, hứng thú của hoàng thượng với nhóm phi tử mới là không bao nhiêu.
Lúc đầu hắn đã không muốn tuyển, những năm nay trong cung nháo ra đại sự còn ít sao. Hắn tình nguyện ít người chút để hưởng 'thái bình'.
Vì vậy mười người kia sau khi an trí xong xuôi, bài tử cũng dâng lên nhưng động cũng chưa hề động. Trần Phụng làm một thái giám hết phận sự, tự nhiên cũng không làm trái ý hoàng thượng đi khuyên nhủ. Do đó mà mười phi tử kia qua vẻn vẹn nửa tháng cũng chưa có ai chịu sủng.
Mà những ngày này Tô Khiêm Dương đang bận chuyện gì. Trên triều đình là bận rộn chuyện ở vùng phía nam kia. Ở hậu cung lại lo bồi bên cạnh Tương Như Nhân tâm trạng đang rất không ổn định.
Cái thai này mang thật sự không dễ dàng. Buổi tối Tương Như Nhân ngủ không an ổn, chân còn bị phù. Nàng cũng không muốn Tô Khiêm Dương ở lại đây với nàng. Nàng ngủ không tốt hắn cũng không ngủ được, sáng sớm còn lâm triều, thân mình làm sao chịu nổi.
Tô Khiêm Dương vẫn kiên trì, có đôi khi nửa đêm còn xoa bóp cho nàng.
Đối đãi như vậy làm sao Tương Như Nhân có thể không cảm động. Hắn làm những việc này đều như thật tự nhiên, thậm chí để nàng nói lời cám ơn cũng là dư thừa, đương nhiên chỉ cần hưởng thụ cảm giác này thật tốt...
Thiên hạ này đúng là không thể không có gió lùa kẽ tường. Hoàng thượng lẳng lặng đến Khải Tường cung bao lâu nay, cuối cùng cũng có tiếng gió thổi đến tai Thái hậu.
Bình luận