Chương 130: Tiếp tục ngọt ngào
Beta: Sutháiphi
Một lần mới hai lần quen, Tô Khiêm Dương đề cập qua một lần, lần sau hắn liền có vẻ thuận lý thành chương hơn. Nửa cuối tháng ba, số lần hắn đến Khải Tường cung càng thường xuyên hơn.
Đương nhiên buổi tối ở trong chăn làm gì, sáng hôm sau mấy người Hứa ma ma tiến vào dọn dẹp thấy được gương mặt hồng nhuận của Tương Như Nhân cũng như giấu đầu hở đuôi.
Ở trong Khải Tường cung thật sự cũng không có gì để làm, Tương Như Nhân sai Thanh Đông chuẩn bị sẵn một số món hoàng thượng thích ăn. Hắn đến thường xuyên, nàng biết được chuyện ở bên ngoài cũng nhiều hơn.
Đảo mắt đã đến cuối tháng ba, hiếu kỳ chỉ còn vài ngày kết thúc, tuyển tú cũng bắt đầu chuẩn bị.
Trong thành Lâm An, người đến tham gia tuyển cử đã rất nhiều. Năm nay tổng tuyển cử, ngoại trừ hướng đến làm phi tử, bao nhiêu người là nhìn về phía phủ thái tử và Nhị hoàng tử, trong các vương phủ cũng nhiều người đến tuổi định hôn, ngược lại khiến việc tuyển phi tử như là thứ yếu.
Mấy ngày nay Đức phi bận rộn chuyện tuyển tú, hoàng thượng thì hỏi gì cũng không biết, Tương Như Nhân cũng lười hỏi thăm. Dù sao nàng còn ở trong này, dù là có người tuyển vào thì cũng sẽ không phân đến Chiêu Dương cung, chẳng liên quan đến nàng.
Buổi tối Tô Khiêm Dương đến, Hứa ma ma vừa mang canh nóng lên cho Tương Như Nhân, nàng đang uống thật vui vẻ. Tô Khiêm Dương ngửi vào lại thấy hơi nồng. Tương Như Nhân vẫy tay để Hứa ma ma múc thêm qua một chén, cười nói với Tô Khiêm Dương "Mùa đông ở thành Lâm An cũng chưa tính là lạnh nhất, ở Bắc Đồ mới thật lạnh. Trong một năm có đến ba tháng luôn là tuyết trắng bao phủ. Canh này chính là đặc sản ở đó, là Bình vương phi sai người mang về cho thần thiếp, hoàng thượng nếm thử."
Bưng chén lên, Tô Khiêm Dương khẽ nghiêng đầu né tránh mùi vị nồng đậm sộc tới. Đáy mắt Tương Như Nhân lộ ra chút giảo hoạt, chỉ vào chén canh thở dài "Bình thường cũng không thể để các nàng bồi thần thiếp ăn, một ngươi ăn thì quá nhàm chán. Hoàng thượng đã đến, hãy ăn cũng thần thiếp đi."
"Không có cái khác sao?" Tô Khiêm Dương làm như không có chuyện gì cầm nắp đậy lên, che đi hương vị nồng hắc kia.
Tương Như Nhân gật đầu, nhìn hắn khẳng định "Gần đây thần thiếp chỉ thích ăn cái này." Nhìn hắn thật sự khó xử "Nếu hoàng thượng không thích cứ để lại đó, thần thiếp sai người dọn đi."
Thanh Đông đứng hầu bên cạnh bước lên tính mang đi. Tô Khiêm Dương vung tay ý bảo không cần, mở nắp ra một lần nữa. Nhìn thấy Tương Như Nhân ăn một cách ngon lành, đây mắt chợt lóe qua chút sủng nịch, cầm lấy muỗng múc một miếng đưa vào miệng.
Sau đó Tương Như Nhân là nhìn thấy lúc ăn miếng đầu tiên, Tô Khiêm Dương khẽ nhíu mày, tiếp theo không nói gì, mấy muỗng lớn cấp tốc ăn xong chén canh kia, tao nhã cầm khăn bên cạnh lên lau lau miệng, "Dâng trà."
Tô Khiêm Dương uống xong ngụm trà, hòa tan đi hương vị trong miệng, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Tương Như Nhân cười "Vị hơi nồng một chút, sao còn chưa ăn?"
Bình luận