Chương 13: Lý thị chờ mong
Beta: Thiên phi.
Ngày mồng tám tháng chạp vừa qua, trong cung lại ban đồ xuống, thêm phủ Thái tử đưa tới, sơ sơ các loại đã chất đầy một tiền viện. Bên trong Tạ Thủy các, Tử Yên cùng Thanh Đông hai người đang cẩn thận đem giá y treo lên trên móc áo. Đây là cung trang chính thống, tà váy thêu chim khổng tước. Một bộ quần áo này còn tỉ mỉ hơn cả bộ của thái tử phi, chỉ là thiếu đi thắt lưng kim văn tuyến cùng mũ phượng khảm dạ minh châu mà thôi.
Tương phu nhân đem đồ cưới đã chuẩn bị xong ra cho Tương Như Nhân xem. Nhìn rất tinh tế, cũng là có chút kinh ngạc, những thứ này tựa hồ còn hơn rất nhiều so với dự đoán của nàng.
Thiệu thị vuốt ve khuôn mặt nàng, sau đó kéo tay Tương Như Nhân lại " Cuối cùng cũng đến lúc phải gã ra khỏi phủ rồi. " Nữ nhi mình dưỡng dục vài chục năm, đảo mắt liền thành người nhà người khác.
Tương Như Nhân dựa vào trên người bà, lộ ra một ít tiểu tính tình, "Ta sẽ nhớ mẫu thân."
Thiệu thị nở nụ cười, quấn mấy lọn tóc, "Nữ nhi lớn chính là phải lập gia đình, chẳng lẽ cả đời bồi ở bên người lão thái bà này sao."
Tương Như Nhân đưa tay nghịch ngợm tua rua của ngọc bội đeo bên hông, như vậy cũng không có gì không tốt a.
Nói một hồi, Thiệu thị nghĩ tới điều gì, bên trong ánh mắt nhìn Tương Như Nhân có chút đau lòng. Làm mẹ ai lại không hy vọng nữ nhi phong phong quang quang lập gia đình, nữ nhi được nâng niu trong lòng bàn tay vài chục năm, ai sẽ cam lòng để nàng phải chịu nửa điểm ủy khuất hay khi dễ. Lại có bao nhiêu người mẹ sẽ nguyện ý để nữ nhi cùng một đám nữ tử phải hầu hạ chung một người nam nhân, còn phải dè dặt trước sau.
Tương Như Nhân ngẩng đầu nhìn thoáng qua mắt của Thiệu thị, một thân híp mắt vùi đầu vào trong lòng Thiệu thị , làm nũng nói, "Mẹ, lúc nào thì định hôn sự cho đại ca, đại ca tuổi đã không còn nhỏ, thiếu gia Bành gia so với đại ca còn nhỏ hơn cũng đều đón dâu rồi."
Thay đổi đề tài, tâm tình Thiệu thị khá hơn một chút, "Không biết là ánh mắt tổ phụ ngươi cao, hay là đại ca ngươi tầm mắt cao, nói mấy nhà đều không như ý, ta thì thấy Tam tiểu thư nhà Bắc Đông Hồ Hầu gia cũng không tệ."
Tương Như Nhân ngẫm một chút về Hầu gia tiểu thư. Chung gia cùng Tương gia nhà mình thật ra cũng xứng đôi, nhưng Tam tiểu thư này cũng không phải lớn lên ở Lâm An, khi còn bé đi theo lễ Phật bên người Chung lão phu nhân, tính tình an bình, tương lai chỉ khó mà gánh trách nhiệm của một tộc trưởng phu nhân.
"Đại ca có vừa ý không?" Tương Như Nhân trong đầu nghĩ đến những ứng viên quen thuộc mà bản thân thấy thích hợp, phải so với Kỳ Tố Như ưu tú có thể hấp dẫn được đại ca, quả thực không nhiều lắm.
Thiệu thị lắc đầu, "Đại ca ngươi nói hắn tạm thời không muốn thành thân, phải chừng hai năm nữa mới tính."
Tương Như Nhân ánh mắt híp lại, nói trắng ra, kì thực còn không phải là chưa thể quên được nàng ta sao.
Tương Như Nhân đứng dậy, trịnh trọng nói vớiThiệu thị, "Cũng không thể theo đại ca tùy ý, chỉ cần tổ phụ cùng phụ thân đều hợp ý, hôn sự của đại ca liền nhanh định ra thôi."
Bình luận