🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 129: Ngày ra đêm phục

   Tương Như Nhân bị giam cầm trong này, hoàng thượng đến đây đã là ngoại lệ, làm sao còn có thể ở lại. Nếu để thái hậu biết, thế nào cũng không tính đến trên đầu hoàng thượng, chỉ nói là nàng không biết an phận.

   Tương Như Nhân đứng ở bên giường nhắc nhở "Hoàng thượng, ngài cần phải trở về."

   Tô Khiêm Dương đứng dậy, đi tới bên cạnh nàng trực tiếp ngồi xuống, không có ý muốn đi, còn đáp lại nàng "Hai cung ma kia sẽ không hồi báo với mẫu hậu, sẽ không có người biết trẫm ngủ lại đây."

   Đây là muốn hạ quyết tâm ở lại đây.

   Vẻ mặt Tương Như Nhân khựng lại một chút, trong Khải Tường cung này cái gì cũng không thiếu, có điều chỉ có duy nhất một chiếc giường, không giống như ở Chiêu Dương cung có tẩm thất lớn, cũng sớm chuẩn bị giường phụ.

   Tương Như Nhân liếc mắt nhìn hắn một cái, sai Hứa ma ma chuẩn bị thêm chăn gối. Dù là một cái giường cũng không thể đắp chung. Xem như ngầm đồng ý hắn ở lại . . .

   Từ khi dọn giường đến khi rửa mặt xong Tương Như Nhân cũng không nói chuyện. Cho đến khi nằm xuống, Tô Khiêm Dương một chăn một gối nằm phía bên ngoài, Tương Như Nhân thì nằm sát vào bên trong giường.

   Một lát sau trong bóng đêm, Tô Khiêm Dương đưa tay lần mò sang phía chăn bên đây của Tương Như Nhân, còn muốn từ dưới chăn mò sâu vào trong. Tương Như Nhân thì trực tiếp đè chặn lại chăn, không chừa cho hắn khe hở nào, giống như là liệu trước được hắn sẽ như thế.

   Tô Khiêm Dương nhích người gần vào trong, bật cười "Nàng đây là giận trẫm?"

   Tương Như Nhân không hé răng, giả bộ ngủ.

   Trong lòng Tô Khiêm Dương than một tiếng "Trẫm thật sự không lo lắng Dung nhi học tốt, tất cả trẫm đều nhìn thấy." Hắn cũng không hề tận lực đi cưỡng chế mấy đứa nhỏ không được học cái gì, chỉ là đối với bọn chúng thái độ xa lạ hơn chút, "Nếu trẫm cũng lo lắng chuyện các hoàng tử khác gần tuổi sẽ nguy hiểm tới địa vị thái tử, chẳng phải sẽ cao hứng chuyện nàng ước định cùng hoàng hậu?"

   Nói xong, Tương Như Nhân khẽ động đậy, một lát sau nàng mới quay lại đây. Trong bóng đêm hai người nhìn nhau. Nửa ngày, trong giọng nói của Tương Như Nhân vẫn mang theo chút hoài nghi "Không phải hoàng thượng nói tiên hoàng đã dặn dò."

   "Tiên hoàng là tiên hoàng, trẫm là trẫm. Tình huống của hoàng tổ phụ lúc đó vơi hiện tại không giống nhau, không thể đánh đồng."

   Nói cách khác thì lúc trước để Bình Ninh làm tỷ tỷ không phải ý tứ của hoàng thượng, mà là ý của tiên hoàng.

   Tương Như Nhân dạ một tiếng xem như tiếp nhận lời hắn, nhắm mắt ngủ.

   Trong bóng đêm, gần sát lại giúp Tô Khiêm Dương mơ hồ nhìn Tương Như Nhân, đưa tay vuốt nhẹ mắt môi nàng. Mười mấy năm nay nàng giống như không già đi. Ít nhất là trong mắt hắn, nàng so với lúc trước càng khiến hắn mê muội.

   Tương Như Nhân rất nhanh chìm vào giấc ngủ, lại cảm giác được bàn tay hắn vuốt ve gương mặt mình, trong lúc mơ ngủ nhẹ nhàng nỉ non một tiếng. Tô Khiêm Dương khẽ giơ khóe miệng, nhét tay lộ ra ngoài vào lại trong chăn, dịch góc chăn cho nàng, mặt đối mặt, cũng nhắm mắt ngủ.  .  .

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...