Chương 112: Hắn cũng có tư tâm
Beta: Sutháiphi
Làm một hoàng đế đủ tư cách là không nên bị phi tần nơi hậu cung ảnh hưởng đến cảm xúc. Hắn có thể mưa móc quân ân, cũng có thể sủng ái rất nhiều nữ tử đều khiến Thái hậu an tâm hơn so với chuyên sủng một nữ tử.
Dương nhi. "Thái hậu gọi một tiếng nhũ danh của hoàng thượng "Ngươi cũng biết trách nhiệm của mình."
"Nhi thần minh bạch chức trách của bản thân, sẽ không khiến mẫu hậu thất vọng." Tô Khiêm Dương tiếp lời thái hậu, nhàn nhạt nói.
"Một khi đã như vậy ai gia cũng không muốn nhiều lời. Hoàng hậu dù rằng cách thức chưởng quản hậu cung chưa được như ý những cũng không hồ đồ đến mức như vậy. Tâm che chở Hiền phi của ngươi ai gia có thể hiểu. Nhưng ngươi đừng quên ngươi là hoàng thượng, không phải gia chủ nhà bình thường. Nữ nhân trong hậu cung này còn liên quan đến an ổn nơi triều chính."
Hoàng đế cùng triều chính là hai tòa núi lớn đè nặng ở trên vai Tô Khiêm Dương. Đã nhiều năm như vậy hắn luôn vững vàng như thế, nay nghe thái hậu vừa nhắc tới, nhịn không được có chút không kiên nhẫn "Mẫu hậu nói nhi thần đều hiểu. Nếu Hiền phi có chút sai nhi thần cũng sẽ không che chở mà thưởng phạt phân minh. Nhưng nàng không có lỗi gì, chẳng lẽ vì duy trì an ổn của hậu cung này mà để nàng chịu ủy khuất." Hiện thời hắn là làm không được.
"Hoàng thượng!" Thái hậu nghiêm khắc hô một tiếng. "Ngươi cảm thấy ủy khuất Hiền phi. Vậy hoàng thượng đã ủy khuất bao nhiêu phi tử trong hậu cung thì sao? Từ tổng tuyển tú bao nhiêu người vào cung, ngươi đến được mấy người. Bốn năm năm qua đi, các nàng ở trong cung hao phí tuổi xuân như vậy, như thế thì không ủy khuất? Hoàng hậu lo liệu hậu cung này cho ngươi, ngươi lại có dị nghị với nàng, như thế thì không ủy khuất sao? Các ngươi là phu thê từ thuở thiếu thời, nàng cho dù có chỗ không đúng nhưng cũng không có lỗi lớn. Ngươi cớ gì lạnh bạc nàng như vậy?"
"Trẫm không có nhiều thời giờ như vậy để lưu luyến cả hậu cung. Trong cung có nhiều người như vậy cũng đủ rồi. Người từ tổng tuyển vào còn chưa đi hết, sau này tuyển tú cũng có thể lược đi, đỡ cho các nàng vào cung hao phí tuổi xuân." Sắc mặt Tô Khiêm Dương trầm xuống, hắn là hoàng thượng, hắn phải vì hoàng gia sinh con nối dòng, vì hoàng gia khai chi tán diệp. Nhưng hắn cũng phải cần chính yêu dân, làm một hoàng đế tốt. Hai điều đó, hắn đã sớm lựa chọn điều phía sau.
Thái hậu ba một tiếng vỗ bàn, quát lớn "Ngươi đang nói bậy bạ gì đó! Quy củ nhiều năm như vậy làm sao có thể bỏ. Gia tuấn tổ tông ra sao ngươi quên à, hoàng thượng ngươi đây là hồ đồ hả!"
Tô Khiêm Dương lộ vẻ mệt mỏi nhìn nàng "Mẫu hậu, vậy ngài nói nhi thần nên làm thế nào?"
Thái hậu ngẩn ra, một vị hoàng thượng đủ tư cách nên làm gì. Tất nhiên là nên cần chính yêu dân, nên ở hậu cung mưa móc quân ân, nên cùng hoàng hậu cầm sắt cùng minh, nên lý trí đặt lên đầu, nên không bị một nữ nhân ảnh hưởng cảm xúc.
Nhưng nhìn đến ủ rũ nơi đáy mắt hoàng thượng, bỗng những lời này thái hậu nói không nên lời. Nàng chính là đang ép bách hoàng thượng. Hắn là hoàng thượng, gánh vác trọng trách thiên hạ, nhưng hắn cũng là hài tử nàng mang thai chín tháng mười ngày. Thế mà việc nhi tử muốn, làm nương lại ở đây cật lực phản đối.
Bình luận