Chương 11: Thần tử bất đắc dĩ
Beta: Thiên phi.
Tháng tám, hỉ sự của Lục vương phủ lại khiến lời gièm pha từng gây xôn xao về hai nhà Lục Cố trước đây lại một lần nữa nổi lên. Trước một ngày hôn lễ diễn ra, đội ngũ đưa dâu Kỳ gia đều rất đồ sộ. Vào ngày hôn lễ, đội ngũ đón dâu thật dài đi mấy vòng qua cửa lớn Lâm An thành, tới hoàng hôn mới đến Lục vương phủ.
Tương Như Nhân theo Tương phu nhân đi tham gia hôn lễ. Chào hỏi hết mọi người được mời đến trong yến đường, Tương Như Nhân cùng một đám các nữ hài tử cùng tuổi ngồi xuống bàn dựa dưới tàng cây hoa lê. Tương Như Nhân tới hơi sớm, một lát sau khách ngồi đủ, gặp mặt đều chào hỏi. Tiếp theo quen nhau liền bắt đầu trò chuyện hôn sự của cặp trai tài gái sắc này.
Từ Bảo Đễ đến sau, thấy Tương Như Nhân bên cạnh còn chưa có ai, chào hỏi xong liền ngồi xuống, nói nhỏ với nàng, "Ngươi tới thật là sớm."
Tương Như Nhân hai tay đặt ở bàn dưới, nhẹ nhàng vuốt chiếc vòng trên cổ tay, có chút buồn chán, "Hôn lễ không phải đều là như vậy, ngươi đi xem sao?"
Từ Bảo Đễ thường ngày cùng Tương Như Nhân gần gũi, biết nàng bởi vì hôn sự này đã không định gặp Lục thế tử phi, cầm lấy một viên trái cây trong mâm bày trước mặt nhét vào trong tay nàng, quở trách cười nói, "Ngươi thật có khí chất!"
Tương Như Nhân bị nàng như vậy chọc cho cười, "Được rồi, ta sẽ không nói ngươi không được, còn ta chỉ nói vậy thôi, ta không thích ra đường nhìn."
Từ Bảo Đễ lúc này mới cùng nàng nói đến sự việc phát sinh lúc tân nương tử vào cửa bái đường, giống như Tương Như Nhân nói, không có gì bất ngờ xảy ra. Bái đường thành thân đều là giống nhau, không có gì đặc biệt, chỉ bất quá mọi người trong miệng đều khen Lục thế tử cùng Lục thế tử phi trai tài gái sắc, vô cùng xứng đôi.
Tương Như Nhân cũng không che giấu khinh thường nơi đáy mắt, " Đại tài nữ Lâm An mà."
Từ Bảo Đễ ngắt tay nàng một chút, ôn nhu nói, "Được rồi, biết trong lòng ngươi khó chịu."
Hai người thấp giọng trò chuyện, rất nhanh yến tiệc bắt đầu, Lục thế tử đi ra mời rượu là thời gian Tương Như Nhân đã ăn gần xong. Nàng ngẩng đầu nhìn bốn phía, đều là đèn đỏ treo cao, bên trongLục vương phủ tràn ngập không khí vui mừng.
Tương Như Nhân đứng dậy muốn đi hít thở không khí, Từ Bảo Đễ đứng lên theo giữ nàng lại, "Ta cùng ngươi đi."
Hai người tướng dắt nhau đến hoa viên trong hậu viện Lục vương phủ, yến phòng xôn xao tiếng động lớn, ở đây thì an tĩnh hơn.
Đi tới bên hồ nước, Tương Như Nhân ngừng lại, ánh trăng rọi xuống mặt nước, sóng đánh lăn tăn phản chiếu lại mảnh trăng tan nhìn thật mông lung.
Gió đêm tháng tám thổi có chút cảm giác mát, Thanh Thu cầm áo choàng khoác thêm cho Tương Như Nhân, Tương Như Nhân đưa cho Từ Bảo Đễ, "Ta không lạnh."
Từ Bảo Đễ tiếp nhận áo choàng trực tiếp mặc cho Tương Như Nhân, cười nàng, "Trong ngày thường là dáng vẻ một đại tỷ tỷ, sao chút chuyện này lại không chú ý."
Bình luận