Chương 106: Đầy tháng ở Bình vương phủ
Beta: Sutháiphi
Tương Như Nhân sửng sốt thật lâu mới hoàn hồn. Nhìn Tô Khiêm Dương bộ dạng nói nghiêm cẩn, cũng không có vẻ đùa giỡn. "Hoàng thượng, mấy thứ ngài xem đó là tiểu thuyết thoại bản dân gian, không phải mấy tin đồn về quan gia nào đó." Đường đường là thiên tử lại đi xem mấy mẫu chuyện xưa khuôn sáo kia, thật sự ổn sao?
"Quả thật là so với thực tế trái ngược rất nhiều". Tô Khiêm Dương bình luận, "Có điều theo thu thập tổng số thuyết thư thì thoại bản như loại này rất nhiều, chứng minh dân chúng ngày ngày là an cư lạc nghiệp". Nếu ăn không đủ no mặc không đủ ấm thì ai lại rảnh bỏ nửa văn tiền ra nghe gì đó, nếu không nghe cũng là nghe thoại bản than thở, nói xấu triều đình rồi.
Tương Như Nhân vẫn là cảm thấy có chút kì lạ, nghe hoàng thượng biện giải này kia, thật sự là một phen cảm thụ khác.
Tô Khiêm Dương không quên nói về trọng điểm "Nữ tử báo ân là lấy thân báo đáp. Vừa rồi ái phi nói vô cùng cảm kích, vậy có phải cũng muốn làm thế hay không?"
"Hoàng thượng, đó là lời nói không nhận thức trong thoại bản mà thôi. Nếu thật nữ tử có gặp nạn như vậy cũng không thể nói thẳng lấy thân báo đáp như thế." Tương Như Nhân cười giải trí "Thoại bản phần lớn là để giải trí mà thôi."
Tương Như Nhân ngẫm lại có chỗ không đúng, bổ sung thêm một câu "Thần thiếp cũng đã là người của hoàng thượng rồi".
Tô Khiêm Dương không thèm để ý "Nàng có thể hứa thêm một lần nữa."
Tô Khiêm Dương cầm tấu chương đến 'tranh công' và 'lấy lòng', cuối cùng Tô Khiêm Dương chiếm được sự cảm kích lấy thân báo đáp từ Tương Như Nhân. Ngày hôm sau lâm triều, hắn chẳng hề đề cập đến tấu chương này, tâm tình thư sướng rời đi.
( Lấy việc công, kiếm lợi riêng. Lâu lâu chõ mỏ vô tý :) )
Tương Như Nhân cũng biết chuyện này hoàng thượng vẫn tin tưởng Tương gia. Nếu không mấy thứ này đều nên giấu đi, chờ ngày nào đó sẽ đối phó Tương gia thì lấy ra một lượt, chẳng phải sẽ đánh đến trở tay không kịp sao.
Không đợi ăn sáng, Tương Như Nhân vội viết thư cho tổ phụ, sáng sớm để Tử Hạ xuất cung một chuyến.
Đến chiều Tử Hạ trở lại mang theo hồi âm của Tương lão gia tử. Quả thật tổ phụ cùng phụ thân đều không hay biết chuyện này. Tương lão gia tử và Tương Như Nhân ý tưởng không khác biệt lắm, hiện thời để người có tâm nắm được nhược điểm này, khẳng định không thể lập tức hưu Nhị thẩm. Đến lúc đó Lý gia có chuyện nói, mấy người viết tấu chương kia lại nhân cơ hội dâng thêm mấy bản.
Bạc sẽ hoàn trả hết lại, mặc dù là ít nhưng Tương gia cũng không thể chấp nhận người con dâu như vậy. Ý của Tương lão thái gia và Tương đại lão gia là trước mắt để giãn ra vài ngày, đợi mọi việc trôi qua rồi mới hưu nàng.
Tương Như Nhân đốt thư, thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nàng biết mấy năm nay dù Nhị thẩm có quá đáng thế nào, Nhị thúc cũng đối với nàng dễ dàng tha thứ. Nhưng chuyện này đã không còn là vấn đề đơn giản để tha thứ.
Bình luận