Chương 103: Giáo dưỡng công chúa
Beta: Sutháiphi
Dung Nguyệt mười một tuổi còn biết hùa theo lời Tĩnh Nhàn mà nói, che chở nương của mình. Còn Hàm Lộ năm nay mới sáu tuổi thì chưa biết. Nàng tự thấy bản thân mình không sai. Cũng không ý thức được lúc đó không nên nói về lời nương mình từng nói qua.
Một câu chứng thực kia của Hàm Lộ khiến Tĩnh Xu công chúa không thể nói được gì. Trong phòng yên tĩnh, trên mặt mọi người đều phấn khích. Tĩnh Xu xấu hổ nhìn về phía hoàng thượng "Hoàng huynh, Hàm Lộ còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện."
"Nàng còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện. Ngươi cũng tuổi nhỏ không hiểu chuyện luôn sao?" Hoàng thượng lạnh lùng quát lớn "Cái gì nên nói, cái gì không nên nói, chẳng lẽ ngươi còn không biết rõ."
Bị hoàng thượng răn dạy như vậy, còn là trước mặt mọi người, Tĩnh Xu cảm thấy thật mất mặt. Hoàng huynh từ nhỏ luôn nuông chiều nàng, chưa từng nặng lời với mình, hiện tại lại nổi giận như thế, Tĩnh Xu ướt khóe mắt "Hoàng huynh."
"Nàng có thể nói thẳng thừng như vậy. Trước mặt Tam công chúa còn nói này nọ. Ngươi ở trước mặt nàng nói còn ít sao. Ngươi là công chúa hoàng gia, chẳng lẽ không biết tự trọng, suốt ngày ở phủ công chúa nói này nói kia."
Hoàng thượng nghiêm mặt răn dạy, không hề vì nàng muốn khóc mà mềm mỏng đi chút nào. Hàm Lộ thấy mẫu thân bị mắng, quay đầu trừng mắt hoàng thượng "Cữu cữu khi dễ người, ta đi nói cho ngoại tổ mẫu."
Nói xong, muốn thoát khỏi lòng Tĩnh Xu chạy đi cáo trạng thái hậu.
Tĩnh Xu vội giữ nàng lại, lúc này cảm thấy thật khó xử, cũng không thể thật sự để hài tử đi tìm mẫu hậu. Trước mặt là đại ca nàng nhưng cũng là hoàng thượng.
"Vì hoàng gia, hẳn là càng nên thận trọng từ lời nói đến việc làm. Các ngươi không còn nhỏ bé gì. Cái gì có thể nói cái gì không, chẳng lẽ còn cần phải ta dạy sao. Nói năng như vậy, trẫm không muốn nghe thấy lần hai." Tô Khiêm Dương đứng lên, nghiêm mặt phất tay áo rời khỏi Xuân Uyển.
Mấy đứa nhỏ đánh đã đánh, răn dạy cũng đã răn dạy. Muốn xử phạt gì thì hai công chúa tự mang về phủ mình đóng cửa lại nói.
Đại khái đây chính là chỗ tốt của người một nhà, đổi lại là hài tử nhà khác đến cùng công chúa tranh chấp, lại còn không chịu nhận lỗi. Nói một cách nghiêm trọng, cái mũ quan trên đầu cũng khó mà giữ.
Hoàng thượng đi rồi, Tương Như Nhân và Đức phi cũng không ở lâu. Trưởng công chúa cũng hy vọng các nàng nhanh rời đi một chút, để còn lại trong phòng mấy tỷ muội, có gì cũng tiện nói hơn.
Nhìn các nàng đi ra ngoài, Trưởng công chúa quay đầu xem Tĩnh Nhang và Tĩnh Xu còn ủy khuất ở kia, trong giọng nói có chút trách cứ "Các ngươi thật là, cái gì cũng có thể lấy ra nói, còn nói ngay trước mặt đứa nhỏ. Diệp thục dung dù không tốt thì Tam công chúa cũng là hài tử của hoàng thượng, là công chúa hoàng gia. Dung Nguyệt cùng Hàm Lộ sao có thể nói nàng như vậy."
Sau mấy ngày hồi cung, Trưởng công chúa đại khái cũng có hiểu biết sơ về mấy đại sự phát sinh trong cung. Diệp thục dung sống chết ra sao cũng không tới phiên người khác nhiều lời. Thái hậu đã ra lời muốn giữ thể diện, chuyện này quyết ra như vậy. Lại nói năng như thế khác nào bác mặt mũi thái hậu.
Bình luận