🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 10: Thái tử giúp đỡ

Beta: Thiên phi.

Quay đầu lại, Tương Như Nhân thấy được một thân ảnh thon dài đứng ở bên ngoài tiểu hoa viên, bên cạnh là thái giám vừa lên tiếng.

Tô Khiêm Trạch biến sắc, mấy người cung nữ thái giám đứng cách bọn họ không xa cũng sớm đã quỳ xuống, đồng loạt hô. "Thái tử điện hạ cát tường."

Tương Như Nhân cũng rất nhanh phản ứng lại, lập tức hướng người nọ hành lễ. " Tham kiến thái tử điện hạ."

Tô Khiêm Dương thực ra đã đứng ở ngoài tường hoa viên được một lúc, vốn là hắn định né qua chuyện này nhưng vì nghe được Tương Như Nhân nói một tiếng 'Buông ra ' mới dừng lại. Thấy bọn họ chậm chạp không có động tĩnh gì, lúc này mới đi thêm hai bước đến trước mắt bọn họ, để thái giám bên người mở miệng.

Tô Khiêm Dương nhìn thoáng qua Tô Khiêm Trạch, lúc thu hồi tầm mắt thì lướt qua Tương Như Nhân đang hành lễ, giọng nói lạnh nhạt. "Đứng lên đi."

Tương Như Nhân đứng dậy ngẩng đầu, tầm mắt hơi nhìn xuống, không nhìn thẳng vào Tô Khiêm Dương. Một đám cung nữ thái giám phía sau bọn họ, vẫn còn đang quỳ như cũ.

"Đại ca."Tô Khiêm Trạch hô một tiếng, thu lại hờn giận nơi đáy mắt, đối với vị thái tử xuất hiện không đúng lúc này, Tô Khiêm Trạch có chút bất mãn.

"Các ngươi đang tính đi đâu? "Tô Khiêm Dương trực tiếp hỏi Tương Như Nhân.

"Thái tử điện hạ, tiểu nữ đang muốn đi Vĩnh Hòa cung." Tương Như Nhân lúc này ý thức được rằng chỉ có người trước mắt mới có thể giúp mình trốn thoát, nếu lúc đó Thái tử rời đi, chẳng biết kế tiếp Tam hoàng tử còn có thể hỏi cái gì đây. Vì thế nàng chỉ có thể tìm cách rời khỏi nơi này trước.

Tô Khiêm Dương nhìn về phía Tô Khiêm Trạch. "Tam đệ cũng đi Vĩnh Hòa cung hả?"

Tô Khiêm Trạch liếc mắt nhìn người quỳ phía sau. Bây giờ tỉnh táo lại hắn mới ý thức được đã nói những lời không nên nói, nếu cứ thế rời khỏi, lời mới vừa nói khi nãy chẳng phải là sẽ dễ dàng rơi vào tai người khác sao, thế là Tô Khiêm Trạch lắc đầu nói. "Thần đệ còn có việc."

"Ta đang muốn đi Vạn Thọ cung, cùng đi thôi." Tô Khiêm Dương vừa dứt lời, không chỉ có là Tương Như Nhân ngay cả Tô Khiêm Trạch cũng giật mình.

Tương Như Nhân siết chặt ống tay áo, rất nhanh đem những biểu hiện kinh ngạc thu lại. Bất luận xuất phát từ nguyên nhân gì, bản thân phải rời khỏi nơi này trước. Sau đó nàng ngẩng đầu cười. "Đa tạ thái tử điện hạ."

Tô Khiêm Trạch chưa bao giờ nghĩ đại ca của mình chướng mắt, nhưng hắn lời đã nói ra, làm thế nào cũng không thể theo bọn họ cùng đi. Nghĩ đến điều này, mắt của hắn hiện lên vài phần âm lãnh, nhìn Tương Như Nhân theo đại ca đi ra khỏi hoa viên. . .

Tương Như Nhân theo sau lưng Tô Khiêm Dương, vẫn duy trì một chút khoảng cách. Tô Khiêm Dương cũng không có ý muốn nói chuyện cùng nàng, cho đến lúc còn cách Vĩnh Hòa cung vài bước, Tô Khiêm Dương mới dừng lại, quay đầu nhìn nàng. Tương Như Nhân tiến lên lần thứ hai cảm tạ, Tô Khiêm Dương nhìn dáng vẻ nàng thân sơ lễ độ, nghĩ tới điều gì, trán hơi nhăn lại, thấy nàng đã bước vào cửa cung liền dẫn người người quay về.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...