🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 6: Bị thương

Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí

Sau sự kiện ấy, tôi luôn phát giác ánh mắt Cố Tử An nhìn mình có gì đó là lạ.

Lạ ở đâu thì tôi không nói được.

Mùa thu đến, các quan được lệnh tham gia đợt săn bắn mùa thu cùng hoàng đế. Hoàng đế vô tình gặp sói, Cố Tử An hộ giá nên bất cẩn bị thương.

Là một đồng liêu biết nhìn xa trông rộng, tất nhiên tôi phải ngay lập tức xuống ngựa đỡ hắn, "Cố Tướng quân có bị thương ở đâu không?"

Hắn có vẻ mất tự nhiên, vùng vằng muốn tự đứng dậy, "Ta không sao."

Tôi quan sát hắn một lượt, thấy ống quần dính máu là biết hắn đang giả vờ mạnh mẽ. Bạn thấy đấy, nam nhi nào chẳng vậy, không bao giờ chịu thừa nhận mình cũng có lúc yếu đuối.

Có điều, tôi là một đồng liêu rất tâm lý, thế nên tôi đề nghị: "Nào Cố Tướng quân, để ta băng bó sơ qua cho huynh."

"Không cần."

"Ôi chao, Cố Tướng quân khách sáo làm gì. Ngày nhỏ ta sống ở trên núi, băng bó giỏi cực kỳ..."

"Không cần thật."

"Cần!"

Tôi xô ngã hắn rồi vén vạt áo ra...

Ặc, hắn bị thương ở đùi.

Vết thương nhuốm màu đỏ sậm, còn chân thì... trắng nõn!

Tôi nhìn chằm chằm vết thương của hắn, mặt hắn bỗng dưng đỏ bừng.

Tôi cũng hơi nóng má, nhưng đã đến nước này, tôi đành phải mặt dày xé một mảnh áo trong để băng bó vết thương.

"Chúng ta đều là nam nhi, huynh sợ gì chứ?"

Cố Tử An không trả lời, hình như hắn đang vô cùng ngại.

Tôi đành phải chuyển chủ đề để xua tan bầu không khí kỳ lạ, "Cố Tướng quân này..."

"Chân của huynh trắng quá!"

Mắt Cố Tử An sắc như dao, hắn muốn móc mắt tôi!

"..." Cố Tử An đẩy tôi ra, vội vàng khép vạt áo lại, định tự đứng dậy.

Nhưng mà cái bàn tay đẩy tôi kia, nó đẩy đúng ngực của tôi...

Hắn đẩy ngực của tôi đó!

Tôi chết điếng, hình như bàn tay của Cố Tử An cũng khựng lại. Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt quái đản, sau cùng chỉ buông câu: "Phiền Tống đại nhân tránh xa ta ra."

Ờ...

Tôi không biết Cố Tử An có nhận ra gì không, hay hắn thật sự là đoạn tụ?

Trong khi tôi trái lo phải nghĩ đến rụng cả tóc, cái tên Tiêu Ngôn đã giúp tôi chặn đứng phiền muộn bằng câu: "A Từ, hãy giúp ta."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...