🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 10: Cứu tinh

Tác giả: Hạnh Tử Phì Thời | Dịch: Hạ Chí

Cố Tử An tin rằng tôi là nam.

Dù có nhìn thấy tôi mặc đồ nữ thì hắn vẫn tin tôi là nam. Rõ ràng tôi đã lo lắng thái quá.

Tảng đá đè nặng trong lòng đã biến mất, cùng với đó tôi còn thấy buồn cười và giận nhẹ.

Rốt cuộc do mắt của Cố Tử An có vấn đề hay do tướng mạo của tôi có vấn đề?

Trở về phủ, tôi soi gương ngắm mình rất lâu nhưng vẫn không có câu trả lời.

Đã thế thì tôi dẹp luôn, thôi vậy, tôi vẫn làm quan, dốc lòng vì triều đình.

*

Nhân sinh như một giấc mơ, thoắt cái thời gian đã trôi qua.

Năm mười chín tuổi, tôi trở thành Thượng thư trẻ nhất trong triều.

Chắc do người có sự nghiệp luôn cuốn hút, thế nên tôi bị một công chúa để mắt đến.

Công chúa ấy rất ngang ngược. Dù đã biết biệt danh của tôi là Tống đoạn tụ vẫn không chịu lùi bước. Trái lại, nàng ta còn tuyên bố: Phải bẻ thẳng tôi!

Công chúa theo đuổi tôi vô cùng ghê gớm, mà tôi đã gặp người thì chẳng thể đi đường vòng.

Không ngờ, sau đó nàng ta dùng cả chiêu mạnh. Trong thọ yến của hoàng đế, nàng ta bỏ xuân dược vào rượu của tôi. Mặc dù tôi còn chút sức lực nhưng vẫn không thể cưỡng lại được tác dụng quá đỗi mạnh của thuốc.

Nàng ta đưa tôi về phủ công chúa, tôi không có sức kháng cự, chỉ biết gào khản cổ: "Cứu với, người đâu, công... công chúa bắt cóc quan viên!"

Công chúa cười khẩy, "Tống Thượng thư có gọi rách họng cũng không ai đến đâu. Hãy ngoan ngoãn làm phò mã của bổn cung, bổn cung hứa cho chàng vinh hoa phú quý."

Công chúa rất tự tin, nhưng tự tin thái quá chính là lúc thất bại đến. Nàng ta không ngờ tôi đã gọi được Cố Tử An tới.

Tôi trúng xuân dược mơ mơ màng màng, nhìn thấy Cố Tử An mà như trông thấy cứu tinh.

Công chúa chặn trước người tôi, chặn cứu tinh của tôi lại. Nàng ta hống hách nói: "Cố đại nhân, bổn cung nói ngắn gọn thôi. Tống Thượng thư là người của bổn cung, ngươi cũng dám cướp ư?"

Cố Tử An đi lướt qua nàng ta, kéo xệch tôi về phía hắn, "Tống Thượng thư là mệnh quan triều đình, không thuộc về bất cứ ai."

Lần đầu tiên tôi thấy Cố Tử An ngầu bá cháy.

Trên đường rời khỏi hoàng cung, Cố Tử An để mặc cho tôi dựa vào hắn, cũng để mặc cho tôi bổ nhào vào lòng hắn.

Mùi cơ thể hắn thơm vô cùng, giúp tôi lấy lại chút tỉnh táo.

Nhưng mà sau khi lên xe ngựa, chẳng hay xe ngựa chạy ngang qua đâu mà có làn gió đêm mát lành len vào trong xe. Không khí trong xe ngợp mùi hoa tường vi, cuồng quay như xoáy nước không đáy.

Bàn tay nóng ran của tôi bất chợt lay người bên cạnh, "Cố Tướng quân, huynh có thấy nóng không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...