🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 62: Chương Kết

Chuyển ngữ: Mic

Nữ vương bệ hạ nhiều lần muốn vào phòng Văn Tố thăm hỏi nhưng đều bị Đông Đức Trác Y cản lại, cuối cùng đành phải bất đắc dĩ hồi cung, viết thư cho hoàng đế.

Đương nhiên là âm thầm.

Lương quốc dạo này cũng rất nhiều việc, thế gia Giang Nam cần được bình định, Triệu vương, Thục vương chiêu hàng đều cần có bố trí khác, nhất thời Tiêu Tranh bận đến sứt đầu mẻ trán.

Lúc hoàng đế nhận được thư thì cứ liên tục đi tới đi lui trong tẩm cung, mãi đến khi Phúc Quý không chịu được nữa lên tiếng nhắc nhở, hắn mới lo lắng lẩm bẩm tự hỏi một câu: "Rốt cuộc liệu có nên nói với hoàng thúc không đây?"

Thế nhưng còn chưa nghĩ ra đáp án, Tiêu Tranh đã bước vào trong điện, lên tiếng hỏi: "Bệ hạ, có phải thư từ Thanh Hải quốc đến rồi?"

Hoàng đế trợn tròn mắt: "Hoàng thúc người............" biết rồi ư?

Tiêu Tranh bặm môi không nói, hắn đương nhiên biết, Văn Tố đi xa vạn lý, hắn không cách nào ở cạnh, nhưng đương nhiên cũng sẽ không đến mức không có tai mắt của mình.

Vốn hắn còn ôm một tia hi vọng, hi vọng có thể có được đáp án phủ định từ chỗ hoàng đế, như thế chí ít sẽ chứng minh bệnh dịch không nghiêm trọng, Văn Tố chắc chắn cũng sẽ không sao, nhưng hiện giờ.......

Hắn đứng yên trong chốc lát rồi liền xoay người rời đi, nhưng bị hoàng đế sau lưng gọi lại.

"Hoàng thúc.........." Hắn thở dài: "Người muốn đi thì cứ đi đi."

Tiêu Tranh dừng bước, nhưng không quay đầu, mắt nhìn bầu trời bên ngoài điện đang dần trở nên âm u, cuối cùng vẫn lắc đầu một cái: "Nàng từng đồng ý với bổn vương, nhất định sẽ quay về."

Hoàng đế chạy lên trước, cùng hắn sóng vai đứng bên cửa, hai năm ngắn ngủi nhưng hắn lại cao lên không ít, giọng nói cũng bắt đầu biến đổi, cho nên lời nói ra cũng càng bộc lộ vẻ thâm trầm.

"Hoàng thúc, có đôi khi, Trẫm cảm thấy niềm tin của người thật sự là mạnh mẽ đến đáng sợ."

Tiêu Tranh quay đầu, trong mắt là vẻ khó hiểu rất nhạt.

"Bất quá là một lời hứa hẹn, vì sao người lại vững tin nàng ấy sẽ trở lại bên cạnh người chứ?"

"Bệ hạ không phải cũng vì một lời hứa hẹn mà muốn cưới nữ vương Thanh Hải quốc ư?"

"Chuyện này giống nhau sao?"

"Giống, bởi vì đều hàm chứa trách nhiệm cùng tin tưởng."

Im lặng trong chốc lát, Tiêu Tranh đột nhiên khẽ cười một tiếng, nói một câu không liên quan gì: "Nghe nói bệ hạ dưới sự lây nhiễm của nữ vương bệ hạ cũng bắt đầu tin Phật rồi?"

"Ờ..ờm...... cũng có chuyện này." Vẻ mặt hoàng đế thoáng chút xấu hổ.

Tiêu Tranh gật đầu: "Nếu như Văn Tố có thể qua được kiếp nạn này, bổn vương sau này cũng sẽ theo bệ hạ tin Phật, cũng sẽ không xằng bậy sát sinh nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...