🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 59: 59

Chuyển ngữ: Mic

Sùng Đức năm thứ ba, tháng Giêng, hoàng đế lại ban chiếu lệnh, nói đến năm mười lăm tuổi sẽ lại tự mình chấp chính, trong khoảng thời gian này vẫn như trước đây, do Nhiếp chính vương chấp chưởng triều chính.

Chiếu lệnh vừa ra, cả nước chấn động.

Chúng bách tính đau lòng gạt lệ, bệ hạ đáng thương lại bị Nhiếp chính vương chèn ép mất rồi. >_<

Thế nhưng họ không biết, người ra quyết định này thực ra chính là Hoàng đế.

Đêm đó hắn bất ngờ xuất hiện ở phủ Nhiếp chính vương chính là vì việc này.

Hắn yên lặng đứng bên cửa rất lâu, chắp tay hành lễ với Tiêu Tranh, thái độ cung kính nhưng không kiêu không nịnh, "Hoàng thúc, Trẫm nghĩ kỹ rồi, trẫm muốn tự mình chấp chính, nhưng không phải bây giờ, trẫm cho mình thêm năm năm nữa, trước mười lăm tuổi, trẫm nhất định sẽ chuẩn bị sẵn sàng để làm một hoàng đế tốt."

Vừa nói hắn lại hướng về phía Văn Tố mà chắp tay, "Vẫn mong Văn thiếu phó bỏ qua hiềm khích trước đây, tiếp tục ở lại triều làm quan."

Tiêu Tranh và Văn Tố đưa mắt nhìn nhau, nói không ra tư vị trong lòng.

Đại khái cả hai đều có một loại cảm giác, đứa trẻ này chỉ trong một buổi chiều mà trưởng thành lên rất nhiều, có chút bối rối nhưng trong lòng lại ngập tràn hoan hỉ.

Tiêu Tranh gật đầu, ngữ khí ôn hòa: "Bệ hạ cuối cùng không hề khiến bổn vương thất vọng."

Muốn làm một hoàng đế tốt, trước tiên phải có trách nhiệm, một khi bản thân đã có đủ trải nghiệm cùng nhận thức, thì đã bắt đầu có loại trách nhiệm này.

Hoàng đế liếc hắn một cái, tâm tình phức tạp.

Văn Tố nói đúng, không thể dựa vào biểu hiện bề ngoài để nói đúng sai, hung ác với mình không nhất định là xấu.

Nhiếp chính vương chính là như vậy, chỉ vì trước đây hắn nhìn sự việc quá đơn giản, đến nỗi tai mắt đều bị bịt kín, mặc người lợi dụng.

Tiêu Tranh mời hắn vào trong phòng ngồi, có thể mấy ngày qua biến chuyển quá nhiều, bầu không khí có hơi xa lạ, ba người nhất thời không nói lời nào.

Qua một lúc lâu, Tiêu Tranh cuối cùng là người mở lời: "Bệ hạ, bổn vương có một chuyện muốn nhờ."

"Hoàng thúc mời nói."

Tiêu Tranh mím môi thoáng trầm ngâm trong giây lát, "Bổn vương muốn xin bệ hạ hạ lệnh, sau này trong một vài công việc đặc thù, tiếp tục cho phép nữ tử làm quan."

Văn Tố ở bên cạnh nghiêng đầu nhìn qua, khẽ nở nụ cười.

Nàng cũng đang định nói việc này, không ngờ bị hắn cướp trước.

"Tiếp tục cho nữ tử làm quan............" Hoàng đế do dự trong thoáng chốc, liếc nhìn Văn Tố trước mặt, một lúc lâu mới gật đầu, "Nếu hoàng thúc đã nói đối với một vài công việc đặc biệt nào đó, trẫm cảm thấy có thể thử xem."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...