🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 51: 51

Chuyển ngữ: Mic

"Nam quốc nữ nhân lai, bất trất vi tiến sĩ. Băng tuyết tịnh thông minh, liễu nhứ tài cao đấu. Hàn song thập tái thán bất như, bất trọng sinh nam trọng sinh nữ...."(1)

(1)Thiếu nữ đến từ phía Nam, tóc không cài làm tiến sĩ. Thông minh cùng thanh bạch, mảnh mai ra tranh đấu. Mười năm đèn sách cực khổ cũng không bằng, sinh nam chi bằng sinh nữ.."

Mấy đứa trẻ trên phố vừa vỗ tay vừa hát đồng dao, giọng trẻ nhỏ ngây thơ phối hợp với nét mặt vui vẻ, có lẽ vốn dĩ không hiểu ý nghĩa ca từ, nhưng vẫn hưng phấn hát xướng như cũ.

Văn Tố ở bên trong xe ngựa, từ bên ô cửa thu lại tầm mắt, thả màn xe, nhẹ thở dài một tiếng.

Là một nữ tử, giống như nàng làm quan được đến bước này, thật sự là cực hạn.

Xa phu đánh xe cũng coi như thân quen với nàng, cười trêu ghẹo: "Văn đại nhân bây giờ đã trở thành nhân vật nổi tiếng khắp Đại Lương rồi nha!"

Văn Tố cười hai tiếng, xem như trả lời, vén rèm nói: "Về thẳng Vương phủ đi, không vào cung nữa..."

Trở lại Vương phủ, vừa tới cửa viện đã trông thấy Phó Thanh Ngọc đứng bên trong, hình như đang đợi nàng.

"Thanh Ngọc, cô sao lại tới đây."

"Ta đến đưa cho cô một thứ." Phó Thanh Ngọc đem quyển sách siết chặt trong tay đưa cho nàng, mắt cụp xuống không nhìn nàng, "Chuyện lần trước cô nhờ ta tìm hiểu, toàn bộ đều nằm trong sách này, cô tự xem đi."

Nét mặt Văn Tố lộ vẻ vui mừng, vội vàng nhận lấy, "Vậy thật sự tốt quá rồi, cảm tạ cô nhé."

Phó Thanh Ngọc gượng gạo đáp lại một tiếng: "Không cần cảm ơn."

Xoay người định đi, được vài bước lại dừng, nàng quay đầu nhìn Văn Tố, "Tố Tố, cô thật sự không biết chút gì về chuyện của tổ tiên mình sao?"

Văn Tố bị nét mặt này của nàng ấy khiến nàng ngẩn ra, thành thực gật đầu, "Phụ thân chưa từng nói về vị tổ tiên này với ta bao giờ, nếu không phải ở Giang Bắc gặp được một vị cố nhân, đến bây giờ ta vẫn không biết đó."

"Thì ra là vậy........." Phó Thanh Ngọc thì thào, "Chẳng lẽ là ý trời ư......."

Văn Tố có chút khó hiểu đối với bộ dạng này của nàng, muốn hỏi thử nàng ấy là chuyện gì, nhưng thấy hai a đầu bên cạnh nàng ấy đã quan tâm chạy tới nghênh đón, dìu đỡ nàng ấy trở về, còn không quên lễ phép hướng phía nàng hành lễ.

Văn Tố cúi đầu liếc nhìn thư tịch trong tay, cảm thấy hiếu kỳ, vội vàng mở ra, Phó Thanh Ngọc đã đánh dấu một trang trong đó, nàng rất nhanh đã tìm thấy cái tên Văn Tử Khâm.

Bàn tay run lên, suýt nữa thì làm rơi quyển sách.

Trời ơi, không phải chứ, vị tổ tiên này của dòng họ nàng đúng là "thứ dữ" mà!

"Nàng nói nàng có vị tổ tiên có "long dương chi hảo"?

Tiêu Tranh từ sau thư án ngước lên, ánh nến phản chiếu ý cười trong mắt hắn, "Ai nói với nàng?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...