🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 50: 50

Chuyển ngữ: Mic

Sau buổi tảo triều ngày hôm nay, Hoàng đế bệ hạ nghênh đón buổi dạy cuối cùng của Văn thiếu phó.

Trước khi lên lớp, hoàng đế bệ hạ trước hết biểu hiện sự căm phẫn của mình: "Văn thiếu phó, Trẫm sắc phong khanh làm hoàng sư, nhưng khanh chỉ dạy Trẫm ba buổi, liệu có phải quá thảnh thơi rồi hay không?"

"Bệ hạ, dạy trọng điểm không ở lượng, mà là ở chất."

Bệ hạ trừng mắt: "Khanh thật sự không hề lười biếng?"

Vẻ mặt Văn Tố thản nhiên: "Nếu bệ hạ thực sự muốn vi thần dạy Người những học vấn trên giấy, vi thần quả thật có thể thử một phen."

".............." Bệ hạ ảo não phất tay, "Bỏ đi, lên lớp thôi!"

Hôm nay là ngày cuối, những gì sẽ dạy dự định sẽ là tinh hoa trong tinh hoa, đương nhiên có thể giúp hoàng đế bệ hạ mở mang tầm mắt, thế nhưng sự thật lại ngoài dự liệu.

Văn Tố khiêng ghế thiếu phó ngồi trước mặt hoàng đế, sau khi uống gần hết nửa bình trà mới thong thả lên tiếng: "Bệ hạ, Người vẫn chưa đủ bình tĩnh."

Hoàng đế đương nhiên không bình tĩnh, bậc cửu ngũ chí tôn như hắn chờ được nghe giảng, nàng tới rồi, lại một mình thong dong nhàn nhã uống trà, vốn không hề đem hoàng đế là hắn đây vào trong mắt mà!

"Thiếu phó lại có mánh lới gì nữa?"

"Bệ hạ chớ nóng vội, Người hỏi như vậy, vi thần có thể trả lời Người, nhưng có người không chắc sẽ trả lời đâu."

"Ngưng! Theo như khanh nói, chẳng lẽ người duy nhất trong ngàn người như Trẫm còn phải có cả ngàn cách hỏi?"

"Không sai!" Văn Tố vỗ tay, gật đầu khen ngợi, "Bệ hạ nói đúng rồi, cho nên vi thần mới hi vọng bệ hạ mau chóng nắm chắc tính cách của người khác, bởi vì nếu muốn mỗi một người đều ngoan ngoãn nghe lời Người, nói cho Người tin tức mà Người muốn biết, thì càng phải ghi nhớ chân ngôn mười từ của vi thần."

"Chân ngôn mười từ?" Tiểu hoàng đế bắt đầu thấy hứng thú, "Chân ngôn gì mà kỳ diệu vậy? Mau nói ra nghe thử!"

Văn Tố lại hớp một ngụm trà, mặt cười gian xảo: "Gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ."

"..........!!!" Bệ hạ quay phắt đi, còn tưởng là chân ngôn cao thâm gì, thì ra là cái câu tầm thường thế này á?

Không, là thô tục!

"Bệ hạ, đừng coi thường câu tục ngữ này, đây hoàn toàn là chân lý khi tiếp xúc với người khác. Với người nào nên nói cái gì, chính là điều mà ở độ tuổi này của bệ hạ cần phải nắm vững nhất."

Nghe Văn Tố nói vậy, hoàng đế mới bắt đầu suy nghĩ kỹ càng điều này, kế đó sắc mặt lộ vẻ nghiêm trọng, "Nói ra quả thực cũng có chút đạo lý, có lẽ thuận theo hoàng thúc mà nói mấy lời êm tai, người cũng không thể nào lại đem dây đai ra hù Trẫm nữa."

"Khụ khụ khụ............" Ngụm trà Văn Tố vừa uống sặc ngay cổ họng, tối tăm mặt mũi.

Ví dụ gì đây trời?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...