🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 40: 40

Chuyển ngữ: Mic

Đêm khuya người vắng, Phó Thanh Ngọc mở quyển sách mang từ Hàn Lâm viện về, ngồi xuống chăm chú nghiên cứu dưới ánh nến.

Hôm nay nàng hỗ trợ biên soạn sử sách, vô tình lật một quyển sách, đọc thấy các nhân vật bên trong ghi chép thế nhưng lại có Văn Tử Khâm, chợt nhớ tới việc Văn Tố nhờ cậy hôm đó, liền đem quyển sách này về.

Hiện giờ ngồi dưới ánh nến cẩn thận đọc một lượt, bất giác chấn động vô cùng.

Thì ra Văn Tử Khâm này có lai lịch ghê gớm như vậy, trong sách ghi người này chính là tể tướng những năm Hi Khánh tiền triều.

Phó Thanh Ngọc kinh ngạc, Văn Tố nói Văn Tử Khâm là tiền bối của nàng ấy, thế thân thế của nàng ấy chẳng phải là đời sau của gia tộc vinh hiển tiền triều ư?

Nàng không kịp nghĩ nhiều, vội vội vàng vàng đọc những ghi chép tỉ mỉ bên dưới, càng đọc thì càng không khỏi cảm thấy hoảng hốt.

Văn Tử Khâm này cũng quá.... xuất chúng rồi?

Hi Khánh là niên hiệu của Lệ đế – vị hoàng đế tiền triều cuối cùng, Văn Tử Khâm chính là một đại tài tử dọc ngang xuất thế thời đó, ở độ tuổi nhược quán làm quan tới chức tể tướng, một mình đảm đương triều chính, được Lệ đế tin sủng vô cùng.

Trong sách ghi lại, vị tể tướng cuối cùng của tiền triều này lúc trước chỉ dựa vào vài phong thư chỉ huy từ xa đã có thể cầm chân mười vạn hùng binh của thái tổ khai quốc Đại Lương bên ngoài kinh thành suốt mấy tháng trời.

Thái tổ hoàng đế hận tới thấu xương, từng lấy ngàn lượng hoàng kim bổng lộc treo thưởng cho ai lấy được đầu người, nhưng cũng không khỏi tán thưởng nhân tài nghìn đời khó được này.

Ngay cả chuyện như vậy cũng ghi chép trong sách, e rằng tình hình thực tế lúc đó càng khiến cho người ta phải thán phục.

Thế nhưng một tài tử kinh bang tuyệt thế như vậy lại gây ra một sự việc khiến người khắp thiên hạ đều trợn mắt há mồm.

Năm cuối cùng của triều đình Lệ đế, hắn đột nhiên chủ động cầu hòa với Thái tổ hoàng đế, đúng vào lúc kinh thành bị phá, im hơi lặng tiếng bắt cóc nam sủng được Lệ đế yêu thương nhất, từ đó về sau bặt vô âm tín.

Đây chính là vị tổ tiên mà Văn Tố một lòng muốn tìm hiểu ư?

Phó Thanh Ngọc hoàn toàn ngây dại, một tổ tiên tài trí ngút trời nhưng lại bị che giấu trong dòng chảy của lịch sử, hơn nữa còn có long dương chi phích?

Chuyện này......không thể nào nói với Văn Tố đâu nhỉ? Nhìn dáng vẻ hôm đó của nàng ấy, rõ ràng là thập phần mong mỏi, nói rồi nàng ấy liệu có bị đả kích hay không?

Kinh tài tuyệt thế là thật, nhưng đứng ở góc độ là tướng của một nước mà nói, phản bội quốc gia chính là phản bội quân vương, thực sự không được xem là trung thần nghĩa sĩ.

Nàng cầm tờ giấy mà Văn Tố đưa nàng hôm đó đọc đi đọc lại, nếu đã như vậy, vì sao lại xem người này như một kỳ tài vô tiền khoáng hậu? Hai bản ghi chép đều đến từ cung đình Lương quốc, nhưng một mù mờ khó hiểu, một rõ ràng rành mạch, liệu có phải có mờ ám gì trong này hay không?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...