🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 33: 33

Chuyển ngữ: Mic

Xe ngựa lao nhanh nhưng không phải hướng trở về, Văn Tố vịn cửa xe nhìn ra ngoài rồi lại không hiểu đầu cua tai nheo thế nào ngồi trở lại trong xe, "Vương gia, ngài đột ngột gấp gáp như vậy, lẽ nào đã xảy ra chuyện gì rồi?"

Tiêu Tranh "ừ" một tiếng, nhíu mày đáp: "Lương Khánh Đức bất ngờ về nhà, bổn vương đi xem thử." Cho dù thừa nhận thân phận nhưng hắn vẫn không cách nào gọi nàng ấy một tiếng hoàng tỷ như trước đây.

Văn Tố ngạc nhiên, Lương Khánh Đức đang tốt đẹp sao đột nhiên lại muốn trở về? Không sợ lại bị kềm kẹp sao?

Triệu Toàn đánh xe, cũng không biết liệu có phải biết tâm trạng lo lắng của Tiêu Tranh hay không mà hôm nay hắn đặc biệt ra sức, roi vung lên chát chát, tốc độ lao đi của xe ngựa gần như gấp đôi so với bình thường.

Băng qua khu phố đông đúc nhất, xe ngựa rẽ vào một con đường hơi hẹp, tiếp tục chạy về trước ra khỏi cổng thành Nam thì liền bắt đầu trở nên yên ắng, hai bên đều là ruộng đồng, càng đi càng thanh vắng.

Không lâu sau, xe ngựa từ từ dừng lại, Triệu Toàn ở bên ngoài cung cung kính kính bẩm báo: "Vương gia, ám vệ nói chính là nơi này."

Tiêu Tranh vén rèm xuống xe, theo hướng dẫn của hắn ngoặt vào một con đường nhỏ, đi được một quãng, rơi vào mắt là sân viện của một ngôi nhà bình thường.

Văn Tố theo ở phía sau khen ngợi: "Thật là một nơi bí mật."

Xung quanh không một bóng người, chỉ có cây cối ruộng đồng, một ngôi nhà ngói nho nhỏ ẩn mình giữa chốn này đích thực không chút bắt mắt, hiển nhiên rất khó tìm.

Trong lòng Tiêu Tranh ít nhiều có chút cảm thán, ẩn cư bao năm nay, cũng không biết một công chúa cẩm y ngọc thực như nàng sinh sống như thế nào.

Hắn dẫn đầu bước đến gần, đưa tay trực tiếp đẩy cửa viện liền ngây ra. Văn Tố vội theo lên trước thò đầu quan sát, cũng ngẩn người.

Trong tay Lương Khánh Đức ôm một đứa trẻ tầm một hai tuổi, đang dỗ nó, gương mặt tràn đầy ý cười, hình ảnh hài hòa an lành vô cùng.

Từng nghĩ đến rất nhiều nguyên nhân, nhưng rốt cuộc lại bất ngờ trông thấy đứa trẻ của nàng ấy. Cũng phải, gả cho người đã nhiều năm, không có con mới không bình thường.

Tiêu Tranh đột nhiên cảm thấy hơi mất tự nhiên, lưỡng lự không biết liệu có nên tiến vào hay không thì một bàn tay sau lưng đã nhẹ nhàng đẩy hắn một cái, nghe thấy Văn Tố đã tự mình hướng bên trong lên tiếng chào hỏi: "Lâm phu nhân thật tốt phúc, vậy mà lại che giấu một đứa trẻ bụ bẫm ở trong nhà nha!"

Lương Khánh Đức giật mình, quay đầu nhìn, đến khi trông thấy Tiêu Tranh ở ngạch cửa thì liền luống cuống lên tiếng gọi hai người vào.

Tiêu Tranh bĩu môi, không cam không nguyện bước vào, bắt gặp Lương Khánh Đức đem đứa trẻ đặt trên đất, chỉ vào hắn, nói: "Mau, gọi cửu cửu."

Đứa trẻ chớp chớp đôi mắt to đen láy, hình như có hơi sợ hắn, trốn sau lưng mẫu thân không chịu ra.

"Đứa bé này....." Lương Khánh Đức xấu hổ cười với Tiêu Tranh, "Thoái Chi, khiến đệ chê cười rồi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...