🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 32: 32

Chuyển ngữ: Mic

Trong thư phòng, Tiêu Tranh ngồi nghiêm trang trước án, bạch y rộng rãi, ống tay áo thêu hoa văn kim xà trải trên mặt bàn, tay cầm tấu chương mà tâm trí lơ đễnh.

Đợi đến khi mở tấu chương ra lần thứ 58 rồi lại gấp lại, hắn cuối cùng nhịn không được hướng bên ngoài gọi một tiếng: "Triệu Toàn!"

"Thưa Vương gia, Văn đại nhân đã cùng Lưu đại nhân ra ngoài rồi." Triệu Toàn ở ngoài cửa lặng lẽ ôm đầu, Vương gia ngài còn muốn hỏi bao nhiêu lần đây?

Tiêu Tranh nghiến răng, ba ngày rồi, không phải đón gió tẩy trần thì chính là đi dạo xung quanh, hai người bộ thân đến vậy à? Hắn hừ lạnh một tiếng, đập bàn nói: "Đi gọi nàng về cho bổn vương!"

"Dạ!" Triệu Toàn nghe thế giật mình một cái đứng thẳng dậy, lệ nóng doanh tròng.

Ngài nên hạ quyết tâm từ sớm, có thể giày vò chết người rồi đó! >_<

Thời tiết bắt đầu trong xanh, không bao lâu nữa đã vào cuối hạ, mặt trời chiếu trên người từng đợt từng đợt nóng bức, có điều tốt hơn nhiều so với cảm giác âm u ẩm ướt trước đây.

Văn Tố đang dẫn Lưu Kha đi dạo bên bờ sông, dù gì cũng xem như một nửa người địa phương, tóm lại phải làm tròn nghĩa vụ người chủ một chút đúng không?

Trong mấy canh giờ tản bộ này, có không ít quan viên lân cận mượn cớ ngang qua tới bắt chuyện nịnh nọt với nàng, đoán chừng đều là vì chuyện của tri phủ Thái Châu mà tinh thần hoảng hốt, định từ chỗ nàng moi chút tin tức, nhưng đều bị nàng qua loa cho qua.

Hiện nay Lâm Tuyên và Lương Khanh Đức đều đang được bảo vệ chu đáo, chưa đến lúc cùng mấy người này ra mặt đối chất, đương nhiên là có thể tránh được thì nên tránh.

Ở bên bờ sông du ngoạn một lúc, đến nơi Lâm Tuyên chỉ huy đắp đê, hai người không tiện quấy rầy, chỉ đứng bên bờ sông trò chuyện.

"Đối diện chính là nơi ta lớn lên đó." Văn Tố chỉ phía xa xa, Giang Nam rộng lớn, chỉ có thể thấy một mũi đất mờ mờ ở bờ bên kia.

Lưu Kha nhìn mặt sông sóng nước lấp lánh, nhất thời cảm hứng dâng trào, cất tiếng ngâm: "Giang Nam hảo, phong cảnh cựu tằng am. Nhật xuất giang hoa hồng thăng hỏa, xuân lai giang thủy lục như lam, năng bất ức Giang Nam?"(3)

(3)Giang Nam tươi đẹp, phong cảnh từ xưa đã được biết đến. Mặt trời mọc trên sông, hoa đỏ còn hơn cả ánh lửa, xuân đến nước xanh như màu trời, liệu có thể không nhớ Giang Nam?

Văn Tố cười khẽ, không cho ý kiến.

Bên cạnh chợt có người đến gần, nàng quay đầu, thấy Lâm Tuyên tràn đầy ý cười nhìn mình, tay áo xắn cao, người đầy bùn nhưng đã lấy lại vẻ tuấn nhã thong dong trước nay.

"Hôm trước làm phiền Văn đại nhân chăm sóc nội tử cả đêm, tại hạ vẫn chưa cảm tạ."

"Lâm tinh sinh khách khí rồi." Văn Tố vội vàng đáp lễ.

Lâm Tuyên liếc Lưu Kha vẫn đang đắm chìm trong thế giới thi thơ ở bên cạnh một cái, cười cười, "Văn đại nhân vừa rồi nét mặt hoảng hốt, là không thích bài thơ này sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...