🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 30: 30

Chuyển ngữ: Mic

Nhiếp chính vương bệnh rồi.

Nhưng không nghiêm trọng, chỉ là thủy thổ không hợp, lại thêm mấy ngày nay lao lực quá độ, ăn uống không tốt, thế nên mới đổ bệnh.

Ngày ngày có tấu chương từ các nơi gửi đến cần duyệt, tình hình thiên tai hãy còn tiếp diễn, sách lược trị thủy của Lâm Tuyên vẫn chưa xem, còn có mấy tham quan ô lại đã ăn sâu bám rễ kia...

Tiêu Tranh lắc đầu, chống người định ngồi dậy.

Đã nằm suốt mấy ngày, điều này thật sự khiến hắn không thoải mái, năm đó lúc chinh chiến sa trường có khổ cực nào mà chưa từng nếm trải? Đại mạc cát bay không đánh gục được hắn, vậy mà lại khom lưng trước mưa phùn Giang Nam.

Một đôi tay kịp thời ngăn hắn lại, Văn Tố ngồi ở mạn giường dịu dàng khuyên can: "Vương gia, thủy thổ không hợp sẽ như vậy, nghỉ ngơi thật tốt, ngài đừng gắng gượng, tiêu hao sức lực đốn củi không công đấy."

Lời này nói cũng đúng. Tiêu Tranh thở dài, lại dứt khoát nằm trở lại, mệt mỏi ập đến, cũng không muốn nghĩ đến đống tấu chương phiền phức kia nữa.

Hắn nhắm mắt nghiêng người nằm xuống, rõ ràng là quay lưng về phía Văn Tố, nhưng vẫn không quên căn dặn một câu: "Văn khanh, khanh ở lại đây."

Văn Tố nhìn chằm chằm tấm lưng của hắn, thoáng hoảng hốt, Nhiếp chính vương vẫn luôn mạnh mẽ giờ phút này bỗng nhiên cởi bỏ vẻ kiêu ngạo trước giờ, lại có đôi chút trống vắng.

Chắc hẳn người đang bệnh đều sẽ hơi cô độc, nàng nhớ lại ngày trước những khi mình bị bệnh, quyết định thiện tâm chăm sóc Nhiếp chính vương thật tốt...........

Lúc tỉnh dậy lần nữa thì đã là ban đêm, cửa sổ để mở, gió nhẹ thổi vào, mát mẻ không ít.

Tiêu Tranh trở mình, vừa nhướn mắt thì liền hơi giật mình, Văn Tố chống trán tựa vào đầu giường, say ngủ.

Nàng vậy mà thật sự ở lại đây đợi lâu như vậy.

Ngọn nến trên bàn đã cháy hết một nửa, theo làn gió lùa vào khe khẽ lay động, ánh sáng nhảy múa trên mặt nàng, sáng sáng tối tối, hàng mi dài phủ một tầng bóng râm bên dưới mắt, cảm giác khoan thai điềm đạm tăng lên rất nhiều.

Tiêu Tranh chợt nhớ đến cảnh tượng lần đầu tiên gặp nàng, ánh mặt trời soi vào ngôi đình giữa hồ, cũng hắt một bóng râm từ đôi mắt đang rũ xuống của nàng như vậy, như thơ như họa.

Thì ra hắn đều ghi nhớ rất rõ ràng.

Cảm giác này thập phần mới lạ, nhìn người khác tất cả đều giống nhau, chỉ có nàng, dường như chuyện gì cũng đều có thể gợi lên ký ức của hắn, mỗi một hình ảnh đều khiến hắn cảm thấy ấm áp.

Hắn nhấc tay, định vén sợi tóc trước trán nàng, tay còn chưa đến trước mặt nàng thì ngoài cửa chợt truyền đến giọng nói của Tề Giản: "Vương gia, hạ quan có việc cần tấu."

"................." Khoảnh khắc tốt đẹp bị gián đoạn, Tiêu Tranh có chút bực bội thu tay về, Văn Tố đã bị đánh thức.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...