🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 27: 27

Chuyển ngữ: Mic

Lần này Nhiếp chính vương khởi hành bất ngờ, khiến tiểu hoàng đế cùng một loạt các đại thần ngay cả vẻ lưu luyến bịn rịn mang tính tượng trưng hình thức cũng không thể biểu đạt.

Mà cùng với việc hắn vừa rời đi, triều đường cũng liền biến đổi, Vương gia đảng nhanh chóng thu liễm, đối với đảng Bảo hoàng có thể tránh liền tránh, đối với hoàng đế càng cung kính có thừa, khiến tiểu hoàng đế nhiều lần lên chỗ cao nhìn về phía Nam, rất không phúc hậu khẩn cầu Nhiếp chính hoàng thúc có thể một đi không trở lại gì gì đó.

Nhưng trời không chiều lòng người a, hoàng thúc của hắn thân thể vẫn tráng kiện như xưa, bình yên vô sự trên đường lớn hướng về Giang Bắc.

Lộ trình từ kinh thành đến phương Nam thời tiết rất tốt, mãi đến khi ngang qua Từ Châu mới có một chút thay đổi, bầu trời u ám không trông thấy thái dương, càng về phía Nam thì mưa nhỏ rả rích cứ kéo dài liên tục không dứt.

Văn Tố không hề gì, Nhiếp chính vương ngày trước chinh chiến tứ phương cũng coi như đã quen. Chỉ có Triệu Toàn, một hán tử phương Bắc điển hình, vừa dính chút không khí phương Nam ẩm ướt liền không tránh được có chút tâm phiền ý loạn, nhưng lại chẳng thể nào oán trách chủ tử nhà mình, chỉ có thể không ngừng càm ràm với Văn Tố, cứ như một phụ nữ có chồng ưa lải nhải.

Mãi cho đến Hoài Âm, Triệu Toàn rốt cuộc bớt đi không ít, chỉ vì mấy tháng đã qua, đã tới giữa mùa hè, mưa nhỏ rả rích chuyển thành mưa to xối xả.

Hơi nóng bên ngoài không còn, thái dương thường xuyên nấp sau mây đen, trời thường xuyên mưa to, kéo theo từng đợt từng đợt gió lạnh. Văn Tố đem màn xe nơi ngạch cửa sổ chống lên, cảm giác ngột ngạt trong xe nháy mắt liền giảm bớt.

Quay đầu thấy Nhiếp chính vương ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh, y phục vừa dày vừa nặng, nàng tốt bụng nói: "Vương gia, ngài có cần thay y phục không?"

Khóe miệng Tiêu Tranh giật một cái, quét mắt nhìn nàng, lắc đầu.

Xe ngựa chạy trên quan lộ, thời gian qua gần như chưa từng bắt gặp người đi đường nào, nhưng hôm nay ở phía trước dần dần lại nghe thấy tiếng người.

Văn Tố thò đầu nhìn ra bên ngoài, thì ra là lưu dân chạy nạn, đây vốn nằm trong dự liệu, nhưng kết quả bắt gặp trên đường lại khiến nàng có chút ngoài dự tính.

Trong tấu chương nói tiếng kêu thán dậy khắp đất trời, vì sao mãi tới nơi này mới thấy lưu dân, hơn nữa số người cũng không tính là nhiều?

Tiêu Tranh ở bên cạnh thấy nàng vẫn luôn chăm chú nhìn bên ngoài cửa sổ không nói lời nào, khó hiểu hỏi: "Văn khanh, khanh đang nhìn gì vậy?"

Bản thân Văn Tố cũng không nắm rõ sự kỳ lạ trong đó, nhất thời không nói rõ được, liền lắc đầu, tìm đại một lý do qua loa lấy lệ.

Thế nhưng càng đi về phía Nam, càng khiến nàng thấy kỳ lạ.

Tình cảnh trước mắt so với những trận lũ lụt nàng đã từng trải qua trước đây, dù thế nào cũng không đủ trình độ dậy thán khắp trời. Ruộng đồng bị phá hoại cũng không nghiêm trọng như trong tưởng tượng, đường cái qua lại vẫn thông suốt như trước.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...