🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 21: 21

Chuyển ngữ: Mic

Văn Tố luôn cảm thấy mưu mô của mình coi như không ít, nhưng đụng phải tình cảnh như vậy vẫn thật sự bế tắc.

Thanh sạch bị phá hủy sạch sẽ rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!

So ra thì, Nhiếp chính vương lại bình tĩnh hơn nhiều, trước thần sắc không giống nhau của bao người trước mặt, hoặc kinh ngạc hoặc sâu xa hoặc tìm tòi, nhưng hắn lại tựa như cái gì cũng không trông thấy, một tay ôm eo Văn Tố, một tay chống lên đầu tường một cái, nhẹ nhàng đáp xuống đất.

Sau khi đứng vững, hắn thả tay vuốt phẳng nếp nhăn trên vạt áo, liếc nhìn Văn Tố đang mặt đỏ tai hồng, ánh mắt quét về phía mọi người, ngữ khí không mặn không nhạt: "Các ngươi nhìn thấy gì?"

".........................." Ai nấy một hồi yên lặng.

Sau một lúc lâu, cuối cùng mới có người phá vỡ cục diện bế tắc, thế nhưng lại là Chu Hiền Đạt. Chỉ thấy hắn không hoảng không vội bước ra, hướng Tiêu Tranh hành lễ, "Vi thần chỉ thấy Văn đại nhân cơ thể không khỏe, Vương gia thương cảm hạ thần, tự mình tiễn Văn đại nhân xuống núi hồi phủ."

Tiêu Tranh hài lòng nhìn hắn một cái, "Thế bổn vương rời đi khi nào?"

"Giờ ngọ ba khắc."

Văn Tố lặng lẽ nhìn trời, giờ ngọ ba khắc đã qua từ sớm rồi.........

Chu đại nhân, hay cho một người chỉ hưu bảo ngựa nha!

Tiêu Tranh gần như không chút do dự, đưa mắt ra hiệu cho Văn Tố rồi liền cất bước rời đi, những người xung quanh tựa hồ chỉ đơn thuần là không khí, ngài đây một chút cũng không để ý.

Lúc này quả thật xấu hổ, nếu đã có cơ hội rời đi, Văn Tố đương nhiên sẽ không ở lại, thấy Nhiếp chính vương cất bước thì cũng gấp gáp chạy theo.

Lúc Phúc Quý theo tiểu hoàng đế chạy tới thì chỉ trông thấy Nhiếp chính vương dẫn theo Văn Tố không nói một lời rời đi, sau lưng là những gương mặt hóa đá trong gió.

Tề Giản có chút lo lắng nhìn Lưu Kha, chỉ thấy hắn nét mặt tràn đầy kinh ngạc cùng không dám tin, đã gần như dại ra, khiến Tề Giản không đành lòng, nếu không phải ở đây nhiều người không tiện nói rõ thì hẳn đã bước lên vỗ vai hắn an ủi một phen.

Cái gọi là 'đều là người lưu lạc thiên nhai', Phó Thanh Ngọc cũng vậy, đứng ở một bên hai mắt mịt mờ, sắc mặt trắng bệch như giấy.

Tiểu hoàng đế quay đầu sang trái rồi lại sang phải, nghi hoặc hỏi: "Đây là sao vậy? Thúc thúc sao lại đột nhiên bỏ đi?"

Bên cạnh có tiếng bước chân truyền đến, Tiêu Đoan bạch y nhẹ nhàng khoan thai đến gần, cười âm u tà mị, "An tâm đi đệ đệ, không phải còn có ca ca này đi theo sao?"

"Cái, cái gì chứ, Phúc Quý!" Tiểu hoàng đế vội vàng vẫy tay với Phúc Quý, "Bãi giá, Trẫm... Ta phải về rồi!"

*

Một trước một sau ra khỏi sơn môn, bước xuống bậc thang dài dằng dặc, trầm mặc.

Một trước một sau leo lên xe ngựa vương phủ, lộc cộc mà đi, vẫn là trầm mặc.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...