🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: 11

Chuyển ngữ: Mic

Trời còn tờ mờ, tiếng chuông vang vọng, bách quan tề tựu thành hàng, tuần tự cất bước vào đại điện.

Triều đình cao vợi uy nghiêm, bức hoành trên điện sừng sững. Bầu không khí vốn đã im ắng lạnh lẽo lại thêm những ánh mắt khác nhau từ xung quanh chiếu tới khiến đầu gối trước đó có chút mềm nhũn của Văn Tố đích thực không thẳng dậy nổi.

Ngẩng đầu nhìn bóng lưng của Nhiếp chính vương, vẫn cao thẳng điềm tĩnh như trước, như thể Thái Sơn có sụp đổ ngay trước mặt cũng không đổi sắc, lúc này mới khiến trái tim hoảng loạn của nàng bình tĩnh trở lại.

"Hoàng thượng giá đáo—"

Sau tiếng hô to của Phúc Quý, tiểu hoàng đế Tiêu Dực một thân triều phục màu vàng sáng chậm rãi đi tới, tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã rất có dáng vẻ.

Bách quan đồng loạt quỳ xuống, Văn Tố không có quan hàm, đành phải làm theo Tiêu Tranh đứng ở bên ngoài, ai biết Tiêu Tranh vốn không cần hành lễ lại quỳ lạy khiến nàng kinh ngạc, sau khi kịp hoàn hồn mới hoảng hốt bắt chước hắn quỳ xuống.

Dù cúi đầu nhưng trong lòng vẫn không khỏi cảm thấy kỳ lạ, Văn Tố lặng lẽ ngước mắt quan sát dáng vẻ của tiểu hoàng đế, ai ngờ vừa nhìn lại rước lấy một trận phẫn nộ:

"To gan! Nữ tử ngu dốt ! Cả gan nhìn trộm thiên nhan."

Tất cả mọi người có mặt đều bị tiếng rống phẫn nộ này kinh ngạc, quay đầu nhìn, không phải là Thủ phụ đại nhân tính tình nóng nảy kia sao.

Văn Tố bị tiếng quát này làm cho ù ù cạc cạc, thấp thỏm quay đầu nhìn Tiêu Tranh, nhưng người kia lại chẳng có bất kỳ biểu cảm gì, xem ra là đợi nàng tự mình xử lý rồi.

Nàng thở dài, cung cung kính kính quỳ gối, ngữ khí mang theo vẻ lúng túng hoảng sợ: "Dân nữ xuất thân thôn dã, chưa từng bước vào hoàng cung, hiện giờ may mắn được gặp thiên nhan, đích thực là tam sinh hữu hạnh, bởi vì nhất thời khó nén được hưng phấn mà thất lễ, nhưng cũng không phải cố ý mạo phạm, vẫn mong bệ hạ minh giám."

Tiểu hoàng đế nghe thế không khỏi bật cười, "Thì ra là chưa từng trải đời, bỏ đi, trẫm thứ ngươi vô tội là được."

"Tạ chủ long ân." Văn Tố đưa mắt nhìn Tiêu Tranh một cái, thấy hắn hài lòng gật đầu với mình, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Mới rồi chuyện này chẳng qua là muốn đánh phủ đầu mình, nhưng nàng nhận thức rất rõ, chủ tử trên triều đường chính là hoàng đế bệ hạ chứ không phải Thủ phụ đại nhân, cho nên phải tỏ ra yếu thế cũng là đối với hoàng đế.

Đinh Chính Nhất thấy mình bị phớt lờ, trong lòng rất chi không vui, vuốt râu híp mắt quan sát nàng một lượt, cố ý nói: "Sao không phải là nữ tử ngày hôm qua kia? Nhiếp chính vương lại lựa chọn người mới rồi à?"

Tiêu Tranh khẽ cười, không nóng không lạnh đáp: "Bổn vương cũng không ngại cho nữ tử ấy tới lần nữa, không biết Đinh đại nhân có để ý không?"

Xung quanh vang lên một tràng tiếng cười trộm, chòm râu hoa râm của Đinh Chính Nhất run run, ho khan một tiếng, không lên tiếng.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...