🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 8: Chương 8

Dưới trướng Tán Tiền Tiên Tôn vốn không có đệ tử, việc ngài ấy độc chiếm đỉnh Thanh Sâm đã mang lại không ít lời phê bình. 

Tán Tiền Tiên Tôn vốn là người khoáng đạt đại độ, ngay sau đó đã mở ra cấm chế của đỉnh Thanh Sâm, phàm là đệ tử trong tông đều có thể tùy ý ra vào.

Vị trước mắt này, chắc hẳn là một vị đệ tử nào đó tìm đến đây để ngâm mình trong bể nước nóng rồi.

Sương mù ngưng tụ thành từng dải, bị gió thổi bạt đi một góc.

Ta lờ mờ nhìn thấy người nọ mặc y phục trắng muốt đang ngâm mình trong nước, tóc dài rối tung, đường nét nhu mỹ, chắc chắn là một nữ tử không sai vào đâu được.

"Sư tỷ, tỷ cũng tới ngâm nước nóng à?"

Ta cởi bỏ áo ngoài và trung y, trên người chỉ còn lại chiếc yếm nhỏ.

Đều là nữ nhân với nhau cả, chẳng có gì phải ngại ngùng.

Để tránh cho đối phương khó xử, ta cố ý chọn một góc chéo đối diện. 

Nước ấm dội lên người, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp toàn thân.

Chỉ là, vị sư tỷ đối diện kia chỉ khẽ phản ứng một chút khi ta gọi nàng, còn lại đối với việc ta tiến lại gần thì vẫn chẳng mảy may để tâm, thật là kỳ lạ.

Chẳng lẽ vị sư tỷ này theo phong cách cao ngạo lạnh lùng?

"Sư tỷ, ta là đệ tử mới bái nhập dưới trướng Tán Tiền Tiên Tôn, ta tên là Nhiễm Thanh Cơ."

"Sư tỷ, tỷ là đệ tử của ngọn núi nào vậy?"

"Sư tỷ, sao tỷ lại mặc nguyên y phục mà ngâm nước nóng thế? Giờ đây minh nguyệt trên cao, chỉ có hai chúng ta ở đây, tỷ cũng không cần phải câu thúc quá đâu."

"Sư tỷ..."

Ta liên tục gọi "sư tỷ" một tràng dài, nhưng đối diện vẫn không có lời hồi đáp, chỉ thấy nửa chừng nàng giơ bàn tay trắng nõn thon dài lên, chống vào thái dương, nhẹ nhàng xoa ấn, động tác nhàn nhã đầy ý vị.

Ta chợt tỉnh ngộ, chẳng lẽ là... một người câm?

Trong đám đệ tử nội môn Thanh Hợp Tông quả thực có một người sinh ra đã không thể nói chuyện, chắc hẳn chính là vị này rồi, chẳng trách nàng lại chọn lúc nửa đêm để tới bể nước nóng.

Lòng ta nảy sinh sự thương hại. 

Nghĩ lại ta thì mắt kém, nàng thì họng không tốt, tự dưng lại thấy đồng bệnh tương liên.

Ta không khỏi lặng lẽ xích lại gần hơn, để vị sư tỷ tội nghiệp kia không cảm thấy bị vắng vẻ, ta tiếp tục trò chuyện cùng nàng.

"Sư tỷ, tỷ vạn lần đừng cảm thấy xấu hổ. Kỳ thực... ta nói cho tỷ nghe một bí mật, ta có bệnh về mắt."

Phía đối diện truyền đến tiếng nước vỗ rầm rầm.

Đoán chừng là sư tỷ đang đáp lại mình, ta lại tiếp tục dông dài.

"Đôi mắt ta chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy vật thể, nhìn cái gì cũng thấy mờ mịt một mảnh. Ngoài năm mét là không phân biệt được nam nữ, ngoài mười mét thì nhân súc bất phân luôn. Động lực lớn nhất để ta tu tiên chính là có thể tu tập minh mục thuật. Nếu không, sống ở thế giới này thực sự là không tiện chút nào."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...