🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt. Xem chi tiết

Chương 16: . Vết Cắn Dấu Yêu

Trong căn phòng trọ nhỏ quen thuộc, hơi thở của Hưng và Minh hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh đầy mê hoặc, một bản nhạc riêng tư chỉ có hai người hiểu. Ánh đèn ngủ dịu nhẹ hắt lên làn da trắng mịn của Minh và bờ vai rộng rắn rỏi của Hưng, vẽ nên một khung cảnh đầy đam mê và ấm áp, như một bức tranh tình yêu được vẽ bằng ánh sáng và bóng tối. Sau những giờ phút ân ái nồng nhiệt, khi những đam mê đã lắng xuống nhưng dư âm vẫn còn vương vấn, cả hai nằm dài trên giường, cơ thể vẫn còn vương vấn hơi thở của nhau, quyện vào nhau như hai nhánh cây quấn quýt. Họ không muốn rời xa vòng tay của đối phương, muốn níu giữ mãi khoảnh khắc ngọt ngào này, kéo dài sự gần gũi đến vô tận.

Minh khẽ cựa mình, dụi đầu vào lồng ngực ấm áp của Hưng, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông mà cậu yêu, một nhịp điệu quen thuộc và an toàn. Bàn tay cậu nghịch ngợm vẽ những đường tròn vô hình trên làn da ngực rám nắng của Hưng, tận hưởng sự mềm mại và ấm áp dưới đầu ngón tay, như một cách để khám phá và chiếm hữu. Cậu cảm thấy bình yên và an toàn khi được ở gần Hưng như thế này, được bao bọc trong vòng tay vững chãi của anh, như một con thuyền tìm thấy bến đỗ bình yên sau những ngày lênh đênh trên biển.

Hưng khẽ ôm chặt Minh hơn, vùi mái tóc đen mềm mại của cậu vào hõm vai mình. Anh khẽ hôn lên đỉnh đầu Minh, một nụ hôn đầy yêu thương và chiếm hữu, đánh dấu sự thuộc về của cậu. Trong khoảnh khắc tình tứ ấy, cả hai đều cảm nhận được sự gắn kết sâu sắc, một thứ tình cảm vượt qua mọi rào cản và định kiến, không thể diễn tả bằng lời mà chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim. Họ không cần lời nói, chỉ cần ở bên nhau, cảm nhận hơi thở và nhịp tim của nhau là đủ để hiểu được tình yêu mà đối phương dành cho mình, một sự thấu hiểu và đồng điệu đến kỳ lạ.

Bất chợt, Minh ngước lên nhìn Hưng, đôi mắt đen láy ánh lên một tia tinh nghịch, một vẻ tinh quái đầy quyến rũ. Cậu khẽ cắn nhẹ vào vai Hưng, một vết cắn yêu không đau nhưng đủ để lại một dấu ấn nhỏ trên làn da anh, một dấu vết của đam mê và chiếm hữu. Hưng khẽ rên khẽ, một cảm giác sung sướng pha lẫn giữa đau đớn và khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể. Anh cảm thấy như có một dòng điện chạy qua người, khiến anh không thể kiềm chế được sự rung động trong lòng, một cảm giác lâng lâng và khó tả.

"Sao em lại cắn thầy?" Hưng khẽ hỏi, giọng anh khàn khàn, mang theo một chút hứng thú và ngạc nhiên. Anh không ngờ rằng Minh lại có thể có những hành động táo bạo và đáng yêu như vậy, một sự kết hợp hoàn hảo giữa sự ngây thơ và gợi cảm.

Minh mỉm cười, áp má mình vào vết cắn vừa tạo ra, như một con mèo đang đánh dấu lãnh thổ của mình. "Em muốn đánh dấu chủ quyền." Cậu thì thầm, giọng đầy ẩn ý và yêu thương. "Để thầy biết thầy là của em." Cậu muốn khẳng định vị trí của mình trong trái tim Hưng, muốn cho cả thế giới biết rằng người đàn ông này thuộc về cậu, là của riêng cậu.

Một nụ cười đầy yêu thương nở trên môi Hưng. Anh siết chặt vòng tay ôm lấy Minh, khẽ hôn lên trán cậu, một nụ hôn như một lời khẳng định cho sự thuộc về của cả hai. "Ngốc ạ. Thầy đã là của em từ lâu rồi." Anh cảm thấy hạnh phúc vì Minh đã thể hiện tình yêu của mình một cách mãnh liệt và rõ ràng như vậy, một tình yêu không chút e dè và giấu giếm.

Vết cắn nhỏ trên vai Hưng trở thành một dấu vết thể xác, một kỷ niệm riêng tư đánh dấu sự gắn kết sâu sắc (dù là vụng trộm) giữa hai người. Nó không chỉ là một hành động bột phát trong khoảnh khắc đam mê nhất thời, mà còn mang ý nghĩa của sự chiếm hữu, của tình yêu mãnh liệt và sự ràng buộc không thể tách rời mà cả Hưng và Minh dành cho nhau. Nó là một biểu tượng cho sự gắn kết không thể tách rời của hai trái tim, một dấu ấn riêng tư và thiêng liêng.

Hôm sau, mỗi khi nhìn vào vết cắn mờ nhạt trên vai, Hưng lại nhớ đến khoảnh khắc yêu thương ấy, nhớ đến ánh mắt đầy tinh nghịch của Minh, và trái tim anh lại loạn nhịp, một cảm giác ấm áp và hạnh phúc trào dâng trong lòng. Vết cắn ấy là một lời nhắc nhở thầm lặng về một tình yêu vụng trộm nhưng sâu sắc, một bí mật mà cả hai cùng nhau trân trọng và giữ gìn. Nó tiếp thêm sức mạnh cho anh để vượt qua những khó khăn và thử thách trong mối quan hệ này, để tin rằng tình yêu của họ có thể chiến thắng mọi rào cản.

Đối với Minh, vết cắn ấy là một biểu hiện của sự táo bạo và chiếm hữu, một sự khẳng định về tình yêu mãnh liệt của tuổi trẻ. Nó là một dấu ấn mà cậu đã khắc lên cơ thể người mình yêu, một lời khẳng định về một mối quan hệ vượt qua mọi chuẩn mực và định kiến của xã hội. Mỗi khi chạm vào vết cắn ấy trên vai Hưng, Minh lại cảm thấy một niềm hạnh phúc trào dâng trong lòng, như thể cậu đã đánh dấu được một phần quan trọng trong cuộc đời người đàn ông ấy, một phần không ai có thể xâm phạm. Cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng thật vĩ đại khi có thể chiếm giữ trái tim của người mình yêu và để lại dấu ấn của mình trên cơ thể anh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...