Chương 85: 85
PN: Băng muội và Băng ca quyết đấu đỉnh cao 4
Phía trên trúc xá, có một lỗ hổng.
Vù vù, đang lộng gió.
Thẩm Thanh Thu nằm ngửa mặt lên trời. Lạc Băng Hà đè trên người hắn, giống một chú chó nhỏ, dọc theo cổ của hắn hôn hôn liếm liếm, một đường đi xuống. Hắn nhìn chằm chằm cái lỗ hổng to đùng không biết vừa nãy giao chiến đã bị "Lạc Băng Hà" nào đánh thủng, thực sự không thể tiếp tục làm bộ không nhìn thấy nữa, lên tiếng: "... Hay là chúng ta đổi nơi khác đi.
Lạc Băng Hà ngẩng đầu, bướng bỉnh nói: "Không muốn."
Xuống núi đi thuê phòng gì gì đó, cũng ổn hơn so với chỗ này a!
Thẩm Thanh Thu còn chưa mở miệng, Lạc Băng Hà lại nói: "Không đổi. Liền ở chỗ này. Ngay tại trúc xá."
Lời nói này vô cùng kiên quyết. Có lẽ, với y mà nói, trúc xá thật là chỗ rất đặc thù.
Thẩm Thanh Thu có nhận thức, tự giác cởi quần áo. Hắn hiện tại coi như có một chút kinh nghiệm. Nếu không, chờ Lạc Băng Hà đến cởi, cởi xong chắc quần áo khỏi mặc được luôn, chẳng bằng chính hắn lột sạch trước.
Một hồi xì xà xì xoạt, ngoại bào, nội y, đai lưng, từng cái từng cái rơi xuống trên mặt đất, màu xanh với màu đen giao thoa.
"Thành thực" kha khá rồi, gió lạnh thổi qua, Thẩm Thanh Thu có chút lạnh, lại có chút xấu hổ. Lạc Băng Hà lại hoàn toàn không có cảm giác đó.
Y quỳ gối giữa hai chân Thẩm Thanh Thu, hầu kết rung một lượt từ trên xuống dưới, thần sắc căng thẳng đến cực điểm.
Lần trước ở Mai Cốt Lĩnh kia, tuy y mơ mơ màng màng không nhớ rõ, nhưng nhìn thảm trạng máu chảy thành sông sau khi xong, cũng biết mình làm tệ thế nào. Hơn nữa bị hung hăng đả kích một lần, y có lòng muốn thể hiện thật tốt, nhưng lại không biết nên làm thế nào. Thẩm Thanh Thu nhìn y do dự đến đáng thương, thở dài một tiếng, chủ động vươn tay, cởi đai quần của y.
Thấy khuôn mặt trắng nõn của Lạc Băng Hà hiện lên vẻ đỏ ửng, hắn không nhịn được đưa tay gãi gãi cằm Lạc Băng Hà, cảm thấy đứa nhỏ này có điểm đáng yêu.
Nhưng cởi xong đai lưng, tầm mắt hạ xuống, thấy được thứ đã ngẩng đầu kia, tâm tư cảm thấy y đáng yêu vừa rồi, thoáng chốc bị quẳng lên chín tầng mây.
...
Đệch! Kích cỡ này!
Thẩm Thanh Thu quyết đoán nói: "Không được!"
Lạc Băng Hà như bị sét đánh, run giọng nói: "Sư tôn, đã nói rồi..."
Ý của "không được" là, không thể như vậy trực tiếp thượng, tai nạn chết người đó!
Rốt cuộc lần trước làm thế nào mà hắn còn sống được, bị thứ này cắm vào trong thân thể thế mà còn chưa chết!
Thẩm Thanh Thu bối rối một chút, nói: "Vi sư... Ta giúp ngươi dùng tay giải quyết một lần trước nhé."
Ít nhiều cũng phải cho y tiêu hao bớt trước!
Năm ngón tay cô nương của Thẩm Thanh Thu chưa từng phục vụ người khác, đây là lần đầu phá lệ. Hắn đụng vào trụ thịt gần như màu hồng tím, gân xanh xen kẽ nhô lên, tạo hình khoa trương đến cực điểm kia, hạ quyết tâm, một phen nắm lấy.
Lạc Băng Hà kêu đau một tiếng, ánh mắt y mang theo chút ủy khuất.
Thẩm Thanh Thu không ngừng tự mình thôi miên, tay nắm không lỏng không chặt, bắt đầu chầm chậm vuốt động.
Càng vuốt càng kinh hãi.
Bất luận từ độ thô, độ cứng, hay là độ ấm, đây căn bản không phải khí quan mà bất kỳ sinh vật nào nên có!
Nói là hung khí cũng không quá đi?!
Ngoại trừ vừa mới bắt đầu Thẩm Thanh Thu không khống chế được nặng nhẹ, nắm một chút có chút đau, Lạc Băng Hà hiển nhiên nhanh chóng biến thành trạng thái tiến nhập, ánh mắt nhìn chằm chằm Thẩm Thanh Thu hơi hơi nheo lại, thủy quang nhộn nhạo, thở dốc cũng hơi hơi bất ổn.
Thẩm Thanh Thu mặt không biểu cảm, nhưng động tác cực kỳ có lực. Càng vuốt tay càng tê, nhưng cái thứ nghiệp chướng này, ngoại trừ phần đầu dạng ô xòe có ra chút bạch trọc, căn bản không có ý phát tiết. Không chịu tiêu, không chịu bắn, ngược lại càng phình càng cứng rắn, Thẩm Thanh Thu có trấn định đến mấy, biểu cảm cũng không thể khống chế mà trở nên méo mó.
Lạc Băng Hà vẫn thầm lưu ý vẻ mặt hắn, lúc này, bỗng nhiên thật cẩn thận mà nói: "Sư tôn, bằng không... ngươi tới?"
Gì? Thẩm Thanh Thu nghi ngờ mình nghe lầm.
Lạc Băng Hà chịu để hắn thượng?
Lạc Băng Hà nói: "Ta sợ lại làm đau sư tôn, chẳng bằng để sư tôn đến."
Y nói nghiêm túc, thần sắc thành khẩn, lập tức muốn nằm xuống, Thẩm Thanh Thu vội nói: "Không. Vẫn là ngươi đến đi."
Để hắn đến -- hắn cũng không có kinh nghiệm này được không. Ngộ nhỡ không cẩn thận, làm Lạc Băng Hà đến mức máu tươi giàn giụa, mặc dù biết như vậy Lạc Băng Hà vẫn sẽ cao hứng bừng bừng, buổi tối hắn cũng sẽ ngủ không yên!
Dù sao sau này cơ hội cũng sẽ quay lại, không ngại nịnh nịnh y trước, cho y nếm chút ngon ngọt.
Tóm lại, tuyệt đối không phải vì có chút cảm động mà buông tha quyền chủ động [tay vẫy bái bai]
Như là cổ vũ y, Thẩm Thanh Thu vỗ vỗ đầu của y, xoay người, ghé vào trên gối.
Khuỷu tay hắn chống ở trên giường, xương bả vai cao cao nhô lên, đường thắt lưng tạo thành một độ cong mềm mại kinh tâm động phách, cái mông gần như đưa đến trước người Lạc Băng Hà.
Thẩm Thanh Thu đang cháy cái mặt già đến phát sốt, thình lình bị Lạc Băng Hà cầm phần eo, lật về chính diện.
Hắn bất đắc dĩ nói: "Ngươi lại sao nữa?"
Lạc Băng Hà nói: "Sư tôn, muốn phía trước..."
Muốn chính diện thượng ta?!
Thẩm Thanh Thu hắc tuyến: "Đừng được một tấc lại muốn tiến một thước." Nói xong lại muốn nằm sấp, trong lòng lẩm bẩm:
Đứa nhỏ này thật sự là rách việc!
Chịu cho y làm đã không tệ rồi!
Ai ngờ, Lạc Băng Hà lại như lật bánh rán, lật hắn trở về, vẻ mặt cầu xin, nói: "Sư tôn, ngươi không muốn nhìn mặt ta đến vậy... sao?"
Trán y đều nghẹn ra mồ hôi, chóp mũi ửng đỏ, trong hốc mắt phảng phất có nước mắt lay chuyển.
Thẩm Thanh Thu tuyệt đối không nghi ngờ, nếu mà cự tuyệt y, Lạc Băng Hà có thể gào khóc ngay tại chỗ!
Nghĩ đến hình ảnh đó, Thẩm Thanh Thu vừa 囧 vừa mềm lòng, miệng không tự chủ được nói: "Không phải."
Lạc Băng Hà chực khóc, thương tâm muốn chết nói: "Vậy tại sao mỗi lần đều phải đưa lưng về phía ta?"
Ngươi thật sự suy nghĩ nhiều quá... Đến tột cùng là ở đâu ra nhiều tiểu cảm xúc suy tư thế!
... Quên đi! Cái mặt già không cần thì thôi, miễn cho Lạc Băng Hà nghĩ đông nghĩ tây. Thẩm Thanh Thu lung tung nói: "Được được, phía trước liền phía trước! Thu nước mắt về, ra cái dạng gì nữa."
Sự thật chứng minh, nước mắt của Lạc Băng Hà căn bản không đáng tiền, "ờ" một tiếng, nói chảy là chảy, nói thu là thu, mặt kề sát đầu hắn, tay đặt trên làn da của Thẩm Thanh Thu.
Thẩm Thanh Thu vòng eo tinh tế, đôi chân dài trơn mịn, thẳng tắp mảnh khảnh. Bởi vì hai người là tư thế đối mặt, không thể không chồng chéo lên nhau, nhìn xuống dưới, giữa hai chân, phong cảnh nhìn một cái không sót gì, giữa hai cánh mông tròn trịa là một khe rãnh sâu thẳm.
Tay của Lạc Băng Hà hơi hơi phát run, vuốt theo sườn đùi nhẵn nhụi bóng loáng. Thẩm Thanh Thu không nhịn được thụt lùi, Lạc Băng Hà giống như sợ hắn đổi ý, giữ chặt một đùi của hắn, tay còn lại đưa một ngón tay vào.
Trên ngón tay gần như đã đầy thuốc mỡ, trơn trơn, đi vào cũng không khó khăn, nhanh chóng được nội bích nóng bỏng mềm mại tiếp nhận.
Một ngón tay linh hoạt, trong cơ thể dồn nén tạo cảm giác đè ép gấp khúc, thập phần quỷ dị, Thẩm Thanh Thu chỉ cảm thấy một trận run rẩy từ xương cụt bò lên, da đầu phát run, cũng chẳng màng suy nghĩ xem Lạc Băng Hà lấy đâu ra công cụ chuẩn bị đầy đủ vậy.
Lạc Băng Hà nín thở, hết sức chăm chú, khi đưa đến ngón tay thứ ba, Thẩm Thanh Thu có cảm giác bị xé rách rất nhỏ, thở hổn hển, nắm chặt lấy tay y, cắn răng nói: "... Chậm một chút."
Lạc Băng Hà lập tức gật đầu, giống như một đứa bé tập tễnh học đi, quả nhiên chậm lại, theo Thẩm Thanh Thu chỉ đạo, từng bước một đến, thử thăm dò ấn nắn, khi y chạm đến một chỗ non mềm của nội bích, Thẩm Thanh Thu run lên một chút, cảm thấy không khó chịu đến thế nữa, liền chịu đựng cảm giác thẹn thùng mà nói: "... Ưm, nơi đó... Có thể..."
Tại sao còn muốn hắn đích thân dạy người khác làm mình thế nào.
Làm sư phụ làm đến mức này, Thẩm Thanh Thu rất muốn thắp cho mình cả một tòa nến Thương Khung Sơn.
Lạc Băng Hà vừa tỉ mỉ khuếch trương cho hắn, vừa quan sát biểu cảm của Thẩm Thanh Thu. Khóe mắt nổi lên màu đỏ tươi, đôi môi mạnh mẽ mím chặt không để lộ âm thanh, ấn đường khi nhíu lại khi giãn ra, mỗi một biến hóa cực nhỏ, đều không thoát khỏi ánh mắt của Lạc Băng Hà. Cảm giác không chỗ nào che giấu này, khiến Thẩm Thanh Thu càng cảm thấy thẹn thùng khó nhịn, quẫn bách định chuyển mặt sang hướng bên, bỗng nhiên dư quang khóe mắt quét qua một chỗ dị thường.
Nơi gần trái tim của Lạc Băng Hà, có một miệng vết thương dữ tợn ngang trước ngực.
Đó là lúc trước khi đẩy Lạc Băng Hà xuống vực thẳm Vô Gian, từng đâm vào ngực y một kiếm.
Hắn thật sự chưa từng cố ý thương tổn Lạc Băng Hà, nhưng hết lần này đến lần khác khiến y bị thương, đó cũng là sự thực.
Bạn thấy sao?