🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
Cover of Trùng Sinh Chi Hệ Thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản Diện

Trùng Sinh Chi Hệ Thống Tự Cứu Của Nhân Vật Phản Diện


Chương 75: MOA MOA ĐA *

(*) Nguyên văn 么么达, viết lái của 萌萌的, là một kiểu như làm nũng, kiu tè, dễ chương, hôn chùn chụt...

Lạc Băng Hà phỏng chừng đã sớm chuẩn bị bị một cước đá xuống, hoàn toàn không dự đoán được Thẩm Thanh Thu thật sự sẽ gật đầu.

Y lập tức cứng đơ ở phía trên người Thẩm Thanh Thu, biểu cảm ngưng lại.

Thẩm Thanh Thu cũng mới kịp phản ứng mình vừa làm chuyện gì, cái gật đầu vừa rồi nghĩa là gì. Thậm chí hắn còn muốn giết người diệt khẩu sau đó hổ thẹn tự sát luôn.

Không không không không không không không đúng, không phải như ngươi nghĩ đâu, ngươi nghe ta giải thích! ! !

Lạc Băng Hà lại không cho hắn cơ hội này, quàng thắt lưng của hắn siết chặt, âm thanh trầm xuống: "... Thật sự nhớ ta?"

Thẩm Thanh Thu bị y siết đến mức chau mày Lạc Băng Hà thở dồn dập, truy hỏi không ngừng: "Thật là nhớ?"

Ngươi bịt miệng ta mà, cho dù ta muốn trả lời cũng không có cách nào trả lời a!

Chỉ có thể gật đầu, hoặc là lắc đầu?

Thẩm Thanh Thu một hồi gật đầu hồi sau lại lắc, làm loạn tùng phèo. Lạc Băng Hà vội nói: "Rốt cuộc có nhớ không?"

Thấy y lại bày ra biểu cảm như muốn khóc, Thẩm Thanh Thu thật sự hết cách, nhận thua.

Hắn sinh ra một cảm giác bi tráng khó hiểu, mặt già khỏi cần nữa, kỳ kèo chun chút, gật đầu một cái.

Lần này, Thẩm Thanh Thu nhìn được rõ ràng. Trong giây phút xác nhận ấy, hô hấp của Lạc Băng Hà đình trệ.

Một chút ánh lửa mỏng manh trong đồng tử y chầm chậm sáng lên, nhanh chóng lan ra cả khuôn mặt, cả người.

Ngay cái lúc Thẩm Thanh Thu tưởng y mừng muốn khóc, Lạc Băng Hà lại vùi đầu thật sâu xuống, để cái mặt làm tổ ở cổ Thẩm Thanh Thu, cái tay che miệng Thẩm Thanh Thu chầm chậm buông ra, sau đó, bắt đầu chi chít mổ mổ khóe miệng của hắn. Thẩm Thanh Thu khó khăn hít ngụm khí, nghiến răng ra hai chữ: "... Hồ nháo."

Lạc Băng Hà lẩm bẩm nói: "Ta cũng rất nhớ, rất nhớ. Không có khi nào là không nhớ..."

Cơn tức lên tới lồng ngực Thẩm Thanh Thu bỗng chầm chậm rút đi.

Hắn như cá chết nằm ở trên sạp, cam chịu nhìn chằm chằm nóc nhà trúc xá, một lúc lâu sau, thở dài nói: "... Vậy vì sao mấy hôm trước ngươi lại không đến mộng cảnh tìm vi sư."

Ánh mắt vừa đen vừa ướt của Lạc Băng Hà nhìn chằm chằm hắn: "Sư tôn không chê ta phiền sao."

Ban ngày cũng quấn, buổi tối trong mộng vẫn quấn, một ngày mười hai canh giờ tất cả đều đối diện khuôn mặt này, đương nhiên phiền!

Nhưng nhất thời bất cẩn, bị quấn thành quen rồi. Hiện tại Lạc Băng Hà đang úp sấp trên người hắn nè, Thẩm Thanh Thu vậy mà lại cảm thấy không phải không chấp nhận được...

Đây là có chuyện gì, chuyện gì thế này!

Đến tột cùng là làm sao tới cái bước này. Có phải hơi quá rồi không!

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...